Nhưng sự thu hẹp không gian không phải là lí do quên lãng "vầng trăng" mà là do lòng người đổi thay. Có lẽ, trăng sẽ mãi rơi vào quên lãng nếu như không có một tình huống bất ngờ : "Thình lình đèn điện tắt phòng buyn - đinh tôi om vội bật tung cửa sổ đột ngột vầng trăng tròn" Từ láy "thình lình" đặt đầu câu thơ diễn tả sự đột ngột, bất ngờ. Nửa vầng trăng - Báo Gia Lai điện tử - Tin nhanh - Chính xác. TIN HOT. Đề nghị ưu tiên đầu tư cơ sở khám-chữa bệnh ở các khu công nghiệp Từ 1-9, thí điểm đưa phạm nhân lao động, học nghề ngoài trại giam Giá vàng hôm nay 31-8: Vàng SJC sẽ "bốc hơi" theo giá thế giới 8 Ánh trăng cong cong giống như miệng cười ngọt ngào của những người thiếu nữ trẻ. Ngẩng đầu nhìn lên cao, vầng trăng khuyết treo trên bầu trời. Lạnh lẽo, vắng lặng, bí ẩn, cô đơn, ấm áp, tình cảm, và oán hận. Những thứ này khiến chúng ta nhìn một lần và không thể nào quên. Lâm Nguyệt đứng bên cạnh bàn ăn khuyên anh. Chu Lẫm liếc nhìn bàn ăn rồi bảo cô đi lấy máy sấy tóc. Bạn trai phá án rất cực khổ, Lâm Nguyệt lại vô cùng nhàn rỗi nên cô đi đến phòng vệ sinh tìm máy sấy tóc. Cô vừa đi, Chu Lẫm liến cầm lấy di động trên bàn ăn Những đêm trăng ngày thường vốn đã đẹp nhưng những đêm trăng mùa thu còn đẹp và khiến người ta cảm thán nhiều hơn. lòng tôi xúc động vô bờ khi bắt gặp những vì sao lấp lánh, nó giống như những ánh mắt của trời cao đang sẻ chia cùng nỗi niềm tâm sự của tôi KHkP. EM CÒN ĐỘNG LÒNG HƠN ÁNH TRĂNGTác giả Tiếu Giai NhânThể loại Hiện đại, nam cảnh sát - nữ giáo viên, 1v1, sạch cả trong lẫn ngoài, ngọt ngào, HEĐộ dài 67 chương + 01 ngoại truyệnTình trạng Hoàn edit__________Có một nghệ sĩ tài hoa đã từng ngâm câu hát “Em hỏi anh rằng anh yêu em sâu đậm tới nhường nào, […] hãy ngước nhìn lên, có ánh trăng kia đang nói hộ lòng anh đấy.”* Có một người đàn ông không cần mượn ánh trăng để nói hộ lòng mình, bởi anh đã may mắn tìm được ánh trăng nhỏ của riêng anh. Người đàn ông đó tên là Chu gần ba mươi năm cuộc đời, có lẽ Chu Lẫm không mấy khi nghĩ về chuyện yêu đương hay hôn nhân, chẳng phải vì anh bài xích việc kết hôn mà chỉ đơn giản là công việc đã giành lấy cả thời gian và trí lực của anh. Làm cảnh sát, lại còn là cảnh sát hình sự, đồng nghĩa với việc không có giờ tan làm cố định, không có ngày nghỉ cố định, thậm chí không có cả nơi làm việc cố làm việc của anh là hiện trường vụ án, giờ làm việc là bất cứ khi nào có báo án, ngày nào thủ phạm còn lẩn trốn thì ngày đó còn là ngày anh làm việc. Nơi nào có tiếng gọi, nơi đó có anh, đó là cuộc sống của Chu Lẫm và các đồng sự trong suốt nhiều năm nhận nuôi Phó Nam - cậu con trai của một người bạn, Chu Lẫm ngay lập tức phải đối mặt với vấn đề “khủng hoảng quỹ thời gian”. Một người đàn ông lớn tự chăm sóc cho bản thân còn chưa xong, nay lại phải “đèo bòng” thêm một “người đàn ông nhỏ”. Mà rắc rối là “ông thần con” này lại đặc biệt khó tính. Chu Lẫm đón muộn cậu sẽ xị mặt, đưa đi ăn hàng cậu lại không ưa, giảng bài không được thì cậu lại khóc nháo. Nói chung, người có thể trị được tên quỷ con Phó Nam này chỉ có cô giáo Lâm Nguyệt nhiên rồi! Cô giáo Lâm Nguyệt vừa xinh đẹp, vừa dịu dàng lại giảng bài rất dễ hiểu. Trong mắt một đám học trò tiểu học, cô giáo là một nữ thần đích thực. Thế nên, khi Phó Nam thấy cô giáo buồn rầu vì bị chủ nhà trọ bất ngờ đuổi đi, cậu bé không chút do dự, lập tức… kéo cô giáo về làm bạn thuê nhà với chú Chu Lẫm vNếu đọc đến đây mà bạn nghĩ rằng thiên thần Phó Nam đang cố gắng kiếm vợ cho ông chú của mình thì rất tiếc, bạn đã lầm to rồi! Đối với Phó Nam, cô Lâm Nguyệt là nữ thần, mà nữ thần thì phải sánh đôi với nam thần, ai đó như thầy khối trưởng chẳng hạn, còn ông chú Chu Lẫm cao to đen đúa hôi rình kia còn lâu mới xứng với cô! Phó Nam muốn rước cô về nhà chỉ đơn giản là muốn giúp cô giáo tìm nhà, cũng để mình có thêm thời gian ở cạnh cô nhiên đề nghị của Phó Nam khiến Lâm Nguyệt dở khóc dở cười, thế nhưng tình thế khó khăn lại không cho cô nhiều lựa chọn. Một mình từ làng quê nghèo hẻo lánh lên thành phố, cuộc sống của Lâm Nguyệt có bao nỗi vất vả. Khó khăn lắm mới tìm được nhà trọ ưng ý, chủ nhà lại đột ngột đuổi cô đi chỉ vì con trai bà ta có ý định theo đuổi cô. Mang theo nỗi uất ức, Lâm Nguyệt lại lê bước trên con đường tìm nhà đề nghị bất ngờ của Phó Nam đến vào lúc Lâm Nguyệt rơi vào hoàn cảnh bế tắc nhất, chẳng khác gì cơn mưa rào giữa ngày hạn hán. Thế nhưng còn quá nhiều lý do khiến cô do dự, mà cái “lý do” to nhất lại chính là ông chủ nhà đang ngồi lù lù lúc Lâm Nguyệt đang trong trạng thái ngờ vực cùng đề phòng, Chu Lẫm lại dùng chiếc thẻ cảnh sát để làm vật đảm bảo cho danh dự và đạo đức của mình. Anh cam đoan với cô rằng việc anh để cho cô ở cùng nhà đơn thuần chỉ vì anh cần có người chăm sóc cho Phó Nam, ngoài ra anh không hề có ý định có bất kỳ mối liên hệ nào khác với quả quyết của Chu Lẫm đã khiến Lâm Nguyệt tin tưởng và nhận lời. Ngày cô chuyển nhà, nhìn bóng lưng khoẻ khoắn cùng hai cánh tay chắc nịch nâng hết túi hành lý này đến thùng đồ khác, Lâm Nguyệt đột nhiên càng thêm tin tưởng vào người đàn ông khi sống chung, Chu Lẫm giữ đúng lời hứa ban đầu, anh đi sớm về muộn, ăn cơm ngoài, hoàn toàn không tiếp xúc riêng tư với Lâm Nguyệt. Nhưng có câu “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”. Dù Chu Lẫm có ý định tránh xa Lâm Nguyệt thì cái dạ dày phản chủ của anh cũng không muốn từ chối những món cay cô đặc biệt chuẩn bị cho anh. Rồi những tin nhắn hỏi thăm ngắn gọn nhưng đầy sự quan tâm. Rồi còn sự dịu dàng của cô. Còn cả vẻ xinh đẹp đáng yêu của Lẫm cứ mải giãy dụa trong rối rắm trong khi con gái nhà người ta đã mê anh đứ đừ đừ từ thuở nào rồi =_=. Mà có tình có ý rồi thì phải làm sao? Đương nhiên phải xáp vào rồi. Xáp đi xáp lại một hồi, thế là cảnh sát Chu chính thức có bạn gái luôn! *vỗ tay vỗ tay*Thế nhưng, mối quan hệ thay đổi đồng nghĩa với mọi thứ xung quanh lại thay đổi. Chu Lẫm không nỡ nhìn Lâm Nguyệt mỗi ngày đều phải chờ mình tới khuya. Anh cắn rứt khi phải bỏ cô lại một mình mỗi khi có nhiệm vụ. Nhưng hơn tất cả, anh sợ nhỡ một ngày nào đó anh không may ngã xuống, nửa cuộc đời sau của cô sẽ chỉ còn đau khổ và tiếc Chu Lẫm tưởng chừng vững vàng không gì đánh gục nổi lại mất đi niềm tin ở bản thân trong khi Lâm Nguyệt bé nhỏ của anh lại kiên cường, mạnh mẽ vô cùng. Chỉ một lần này thôi, hãy để cô ương bướng làm trái lời anh đi, đổi lại một đời bên nhau không lìa xa không rời bỏ.* * * * *Nếu như bạn từng biết đến Tiếu Giai Nhân qua những bộ truyện “mặn mà” như “Chín giấc mộng xuân của nữ hái hoa tặc” thì hãy tạm thời quên hết những ấn tượng trước kia đi. Tình cảm của hai nhân vật chính trong “Em còn động lòng hơn ánh trăng” phát triển nhẹ nhàng, ngọt ngào và có phần sâu sắc Lẫm từ một người qua đường dần dần trở thành chỗ dựa vững chắc nhất cho Lâm Nguyệt, bảo vệ cô khỏi mọi sóng gió, còn Lâm Nguyệt cũng dùng sự dịu dàng, bao dung và tinh tế của mình xây dựng nên mái ấm để Chu Lẫm trở về mỗi khi mỏi tuyến tình cảm của hai nhân vật chính, truyện còn khắc hoạ phần nào cuộc sống của những cảnh sát hình sự và người thân của họ. Những người như Chu Lẫm và Lâm Nguyệt có được cuộc sống hạnh phúc bên nhau nhưng còn có rất nhiều người không được may mắn như họ, có người vì một phút yếu lòng mà phải sống trong ân hận nửa đời còn lại, cũng có người phải hy sinh tình yêu, hạnh phúc hay thậm chí là cả tính chung, đây không phải một bộ truyện quá xuất sắc để có thể khiến bạn có ấn tượng sâu đậm hay nhớ mãi không quên nhưng với cốt truyện hoàn chỉnh, văn phong ngọt ngào và phần chuyển ngữ mượt mà, tác phẩm của Tiếu Giai Nhân hoàn toàn là một sự lựa chọn rất ổn nếu bạn đang tìm một câu chuyện nhẹ nhàng, lãng mạn. Biết đâu, cũng giống như Chu Lẫm, bạn lại tìm thấy một bóng hình “còn động lòng hơn ánh trăng”.___________* Trích lời bài hát “Ánh trăng nói hộ lòng tôi” từng được thể hiện bởi nhiều nghệ sĩ nổi tiếng như Đặng Lệ Quân, Trương Quốc Vinh,… Bản dịch của Na Xiaholic, có sự sửa đổi của người viết review để phù hợp với nội dung by Linh_Hy TầnBìa Cỏ Chiêu Nghi*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre pic Google/huaban Tình yêu pha lê 1041 15/10/2022 ReviewTÌNH YÊU PHA LÊTác giả Tuyết Ảnh Sương HồnThể loại Hiện đại, Thanh Xuân vườn trường, Ấm áp, dài 10 chươngTình trạng Hoàn đã vị phát hành Quảng Văn LeaksTrở thành bác sĩ, k... Nếu mùa hạ ấy em không gặp anh 1038 15/10/2022 ReviewNẾU MÙA HẠ ẤY EM KHÔNG GẶP ANHTác giả Tuyết Tiểu ThiềnThể loại Hiện đại, thanh xuân vường trường, yêu thầm, GE thiên về SEĐộ dài 36 chươngTình trạng Hoàn đã XB__________________Đây là một câu chuyện, một b... Thất tịch không mưa 1037 15/10/2022 ReviewTHẤT TỊCH KHÔNG MƯATác giả Lâu Vũ TìnhThể loại INCEST WARNING , hiện đại, ngược tâm, nhẹ nhàng, dài 19 chươngTình trạng Hoàn, đã xuất lẽ cuốn sách này không có gì... Thiên sơn mộ tuyết 1036 15/10/2022 ReviewTHIÊN SƠN MỘ TUYẾTTác giả Phỉ Ngã Tư TồnThể loại Hiện đại đô thị, ngược tâm, nam thâm tình, SE. Ngoại truyện dài 25 chương + 4 phiên trạng Hoàn, đã xuất bản, đã chuyển thể thành Từng có người yêu tôi như sinh mệnh 1035 15/10/2022 ReviewTỪNG CÓ NGƯỜI YÊU TÔI NHƯ SINH MỆNHTác giả Thư NghiThể loại Hiện đại, hắc bang, cảm động, SEĐộ dài 11 chương + NTTình trạng Hoàn đã xb__________________Tình yêu "khắc cốt ghi tâm" là như thế nào?Có phải là k... 33 ngày thất tình 1034 15/10/2022 Review33 NGÀY THẤT TÌNHTác giả Bảo Kình KìnhThể loại hiện đại, hài, OESố chương 35 chươngTình trạng hoàn, đã XB chuyển thể thành phimLink onl http// Valentine’s ... Review by Lạc Dung Chắc hẳn nhiều người đã không còn xa lạ với Tiếu Giai Nhân nữa nhỉ, tác giả này khá nổi tiếng trong dòng truyện sủng ngọt. Và “Em còn động lòng hơn ánh trăng” cũng là một trong những bộ sủng ngọt của Tiếu Giai Nhân. Ngay từ cái tên truyện mình đã thấy được sự lãng mạn, thơ mộng đầy văn chương của Tiếu Giai Nhân. Nữ chính Lâm Nguyệt khá xinh đẹp, là kiểu con gái dịu dàng hiền lành tốt bụng. Mới tốt nghiệp đại học, chân ướt chân ráo lên thành phố Giang ở trọ và tìm được công việc làm giáo viên toán tiểu học. Cứ tưởng cuộc đời sẽ bình bình lặng lặng trôi qua, ai ngờ do con trai của chủ nhà cho thuê thích cô, mà chủ nhà cho thuê lại khinh thường những người tỉnh lẻ nên kiên quyết đuổi cô ra khỏi nhà, không cho thuê nữa. Trong lúc chán nản đi tìm nhà thì cậu học trò Phó Nam của cô lại đột nhiên ngỏ lời mời cô về nhà mình ở. Phó Nam là học sinh của Lâm Nguyệt, cậu bé rất quý cô giáo của mình. Vì bố cậu bé suốt ngày đi công tác biệt tăm, mẹ thì đến Bắc Kinh, chỉ để lại cậu cho nam chính Chu Lẫm trông coi chăm sóc. Mà đàn ông thì tính ai cũng xuề xòa, nhất lại còn là cảnh sát hình sự, làm sao trông nổi một đứa trẻ chứ? Phó Nam chán cái cảnh suốt ngày phải đi ăn bên ngoài rồi, thêm nữa cậu bé còn rất thích cô giáo Lâm nữa chứ, đúng lúc này cô giáo Lâm lại không có nhà để thuê, mà nhà chú Chu Lẫm còn thừa một phòng, tội gì không mời cô giáo về ở nhỉ? Nói là làm, cậu bé quyết định mời cô giáo Lâm về nhà chú Chu ở. Ban đầu Lâm Nguyệt khá sửng sốt và chả hiểu mô tê gì, đến cả Chu Lẫm cũng chả hiểu chuyện gì đang xảy ra, thế nhưng cũng đúng lúc anh đang cần một người có thể chăm sóc Phó Nam, đưa đón cậu bé đi học, nấu ăn cho cậu bé ăn, thay vì tốn tiền mời bảo mẫu, tự dưng lại có một cô giáo xinh xắn trẻ đẹp dâng đến tận cửa, tội gì không nhận chứ? Thế là Lâm Nguyệt quyết định ở nhờ trong nhà Chu Lẫm. Chu Lẫm là một người khá lạnh lùng và kiệm lời, anh là một cảnh sát hình sự nghiêm túc, mạnh mẽ. Theo lời Phó Nam miêu tả thì chú Chu của cậu bé vừa cao vừa to vừa đen vừa thô kệch v Thật ra nói một cách hoa mỹ thì là cao lớn rắn rỏi, múi nào ra múi nấy, cơ bắp các thứ không thiếu, lại còn đẹp trai ngời ngời, người ta còn là phú nhị đại đấy nhá. Mỗi tội không sống dựa vào gia đình mà thích làm cảnh sát. Ban đầu cũng chỉ vì nhìn Chu Lẫm trông dữ dằn quá mà Lâm Nguyệt từng từ chối không dám thuê phòng ở nhà anh. Đây là một câu chuyện tình yêu đơn giản, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, cô nam quả nữ mà ở bên nhau lâu, tiếp xúc nhiều thì kiểu gì chẳng bén lửa. Thế là hai bên sống chung trong một nhà, nhiều tình huống từ ngại ngùng đến dở khóc dở cười xảy ra, dần dần kéo hai con người xa lạ lại gần nhau. Chu Lẫm nhìn tướng tá dữ dằn là thế ai dè lúc yêu đương cũng mạnh bạo chả kém, khi tỏ tình với con gái nhà người ta mà như hỏi cung, khi cầu hôn thì vừa đơn giản vừa thô bạo, chả có tí lãng mạn nào cả, thế nhưng may cho anh là Lâm Nguyệt thích anh đấy nhé, không thì hơn 30 tuổi đầu vẫn còn là xử nam Truyện khá ngọt ngào, nhiều lúc hơi sến chút, chắc đó là văn phong của Tiếu Giai Nhân. Gần cuối truyện có chút sóng gió nho nhỏ do nam chính hơi hâm hấp, bị váng đầu vài chương để rồi đòi chia tay nhưng nữ chính mạnh mẽ bám chặt lấy nên cuối cùng sóng gió mới vừa nổi lên đã bị dập tắt. Nữ chính Lâm Nguyệt nhìn bề ngoài như thỏ con yếu ớt mỏng manh nhưng lúc cần quyết tâm, cần mạnh mẽ thì sẽ biến ngay thành con hổ. Kiểu nữ chính như này là mình duyệt! Bên cạnh đó, truyện có dàn nhân vật phụ khá đáng yêu, ngoài cậu bé Phó Nam láu lỉnh, thông minh ra còn có những chàng trai độc thân trong đội hình sự ngày đêm trêu chọc lão đại rồi lại thương thay cho số phận chó độc thân của mình. Cứ gào mồm đòi nữ chính giới thiệu người yêu không ngừng Tổng kết, truyện sủng, HE, có chút thịt vụn cực vụn. Edit mượt mà lắm, đọc thích thôi rồi. Truyện có pass nhưng chơi quiz lấy pass là được. Trời lạnh như này đọc truyện sủng cho ấm lòng các chị mẹ ạ Review by Linh_Hy Tần Có một nghệ sĩ tài hoa đã từng ngâm câu hát “Em hỏi anh rằng anh yêu em sâu đậm tới nhường nào, […] hãy ngước nhìn lên, có ánh trăng kia đang nói hộ lòng anh đấy.”* Có một người đàn ông không cần mượn ánh trăng để nói hộ lòng mình, bởi anh đã may mắn tìm được ánh trăng nhỏ của riêng anh. Người đàn ông đó tên là Chu Lẫm. Trong gần ba mươi năm cuộc đời, có lẽ Chu Lẫm không mấy khi nghĩ về chuyện yêu đương hay hôn nhân, chẳng phải vì anh bài xích việc kết hôn mà chỉ đơn giản là công việc đã giành lấy cả thời gian và trí lực của anh. Làm cảnh sát, lại còn là cảnh sát hình sự, đồng nghĩa với việc không có giờ tan làm cố định, không có ngày nghỉ cố định, thậm chí không có cả nơi làm việc cố định. Nơi làm việc của anh là hiện trường vụ án, giờ làm việc là bất cứ khi nào có báo án, ngày nào thủ phạm còn lẩn trốn thì ngày đó còn là ngày anh làm việc. Nơi nào có tiếng gọi, nơi đó có anh, đó là cuộc sống của Chu Lẫm và các đồng sự trong suốt nhiều năm trời. Khi nhận nuôi Phó Nam - cậu con trai của một người bạn, Chu Lẫm ngay lập tức phải đối mặt với vấn đề “khủng hoảng quỹ thời gian”. Một người đàn ông lớn tự chăm sóc cho bản thân còn chưa xong, nay lại phải “đèo bòng” thêm một “người đàn ông nhỏ”. Mà rắc rối là “ông thần con” này lại đặc biệt khó tính. Chu Lẫm đón muộn cậu sẽ xị mặt, đưa đi ăn hàng cậu lại không ưa, giảng bài không được thì cậu lại khóc nháo. Nói chung, người có thể trị được tên quỷ con Phó Nam này chỉ có cô giáo Lâm Nguyệt thôi. Đương nhiên rồi! Cô giáo Lâm Nguyệt vừa xinh đẹp, vừa dịu dàng lại giảng bài rất dễ hiểu. Trong mắt một đám học trò tiểu học, cô giáo là một nữ thần đích thực. Thế nên, khi Phó Nam thấy cô giáo buồn rầu vì bị chủ nhà trọ bất ngờ đuổi đi, cậu bé không chút do dự, lập tức… kéo cô giáo về làm bạn thuê nhà với chú Chu Lẫm v Nếu đọc đến đây mà bạn nghĩ rằng thiên thần Phó Nam đang cố gắng kiếm vợ cho ông chú của mình thì rất tiếc, bạn đã lầm to rồi! Đối với Phó Nam, cô Lâm Nguyệt là nữ thần, mà nữ thần thì phải sánh đôi với nam thần, ai đó như thầy khối trưởng chẳng hạn, còn ông chú Chu Lẫm cao to đen đúa hôi rình kia còn lâu mới xứng với cô! Phó Nam muốn rước cô về nhà chỉ đơn giản là muốn giúp cô giáo tìm nhà, cũng để mình có thêm thời gian ở cạnh cô thôi. Dĩ nhiên đề nghị của Phó Nam khiến Lâm Nguyệt dở khóc dở cười, thế nhưng tình thế khó khăn lại không cho cô nhiều lựa chọn. Một mình từ làng quê nghèo hẻo lánh lên thành phố, cuộc sống của Lâm Nguyệt có bao nỗi vất vả. Khó khăn lắm mới tìm được nhà trọ ưng ý, chủ nhà lại đột ngột đuổi cô đi chỉ vì con trai bà ta có ý định theo đuổi cô. Mang theo nỗi uất ức, Lâm Nguyệt lại lê bước trên con đường tìm nhà thuê. Lời đề nghị bất ngờ của Phó Nam đến vào lúc Lâm Nguyệt rơi vào hoàn cảnh bế tắc nhất, chẳng khác gì cơn mưa rào giữa ngày hạn hán. Thế nhưng còn quá nhiều lý do khiến cô do dự, mà cái “lý do” to nhất lại chính là ông chủ nhà đang ngồi lù lù kia. Ngay lúc Lâm Nguyệt đang trong trạng thái ngờ vực cùng đề phòng, Chu Lẫm lại dùng chiếc thẻ cảnh sát để làm vật đảm bảo cho danh dự và đạo đức của mình. Anh cam đoan với cô rằng việc anh để cho cô ở cùng nhà đơn thuần chỉ vì anh cần có người chăm sóc cho Phó Nam, ngoài ra anh không hề có ý định có bất kỳ mối liên hệ nào khác với cô. Sự quả quyết của Chu Lẫm đã khiến Lâm Nguyệt tin tưởng và nhận lời. Ngày cô chuyển nhà, nhìn bóng lưng khoẻ khoắn cùng hai cánh tay chắc nịch nâng hết túi hành lý này đến thùng đồ khác, Lâm Nguyệt đột nhiên càng thêm tin tưởng vào người đàn ông này. Sau khi sống chung, Chu Lẫm giữ đúng lời hứa ban đầu, anh đi sớm về muộn, ăn cơm ngoài, hoàn toàn không tiếp xúc riêng tư với Lâm Nguyệt. Nhưng có câu “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”. Dù Chu Lẫm có ý định tránh xa Lâm Nguyệt thì cái dạ dày phản chủ của anh cũng không muốn từ chối những món cay cô đặc biệt chuẩn bị cho anh. Rồi những tin nhắn hỏi thăm ngắn gọn nhưng đầy sự quan tâm. Rồi còn sự dịu dàng của cô. Còn cả vẻ xinh đẹp đáng yêu của cô. Chu Lẫm cứ mải giãy dụa trong rối rắm trong khi con gái nhà người ta đã mê anh đứ đừ đừ từ thuở nào rồi =_=. Mà có tình có ý rồi thì phải làm sao? Đương nhiên phải xáp vào rồi. Xáp đi xáp lại một hồi, thế là cảnh sát Chu chính thức có bạn gái luôn! *vỗ tay vỗ tay* Thế nhưng, mối quan hệ thay đổi đồng nghĩa với mọi thứ xung quanh lại thay đổi. Chu Lẫm không nỡ nhìn Lâm Nguyệt mỗi ngày đều phải chờ mình tới khuya. Anh cắn rứt khi phải bỏ cô lại một mình mỗi khi có nhiệm vụ. Nhưng hơn tất cả, anh sợ nhỡ một ngày nào đó anh không may ngã xuống, nửa cuộc đời sau của cô sẽ chỉ còn đau khổ và tiếc thương. Một Chu Lẫm tưởng chừng vững vàng không gì đánh gục nổi lại mất đi niềm tin ở bản thân trong khi Lâm Nguyệt bé nhỏ của anh lại kiên cường, mạnh mẽ vô cùng. Chỉ một lần này thôi, hãy để cô ương bướng làm trái lời anh đi, đổi lại một đời bên nhau không lìa xa không rời bỏ. * * * * * Nếu như bạn từng biết đến Tiếu Giai Nhân qua những bộ truyện “mặn mà” như “Chín giấc mộng xuân của nữ hái hoa tặc” thì hãy tạm thời quên hết những ấn tượng trước kia đi. Tình cảm của hai nhân vật chính trong “Em còn động lòng hơn ánh trăng” phát triển nhẹ nhàng, ngọt ngào và có phần sâu sắc hơn. Chu Lẫm từ một người qua đường dần dần trở thành chỗ dựa vững chắc nhất cho Lâm Nguyệt, bảo vệ cô khỏi mọi sóng gió, còn Lâm Nguyệt cũng dùng sự dịu dàng, bao dung và tinh tế của mình xây dựng nên mái ấm để Chu Lẫm trở về mỗi khi mỏi mệt. Ngoài tuyến tình cảm của hai nhân vật chính, truyện còn khắc hoạ phần nào cuộc sống của những cảnh sát hình sự và người thân của họ. Những người như Chu Lẫm và Lâm Nguyệt có được cuộc sống hạnh phúc bên nhau nhưng còn có rất nhiều người không được may mắn như họ, có người vì một phút yếu lòng mà phải sống trong ân hận nửa đời còn lại, cũng có người phải hy sinh tình yêu, hạnh phúc hay thậm chí là cả tính mạng. Nhìn chung, đây không phải một bộ truyện quá xuất sắc để có thể khiến bạn có ấn tượng sâu đậm hay nhớ mãi không quên nhưng với cốt truyện hoàn chỉnh, văn phong ngọt ngào và phần chuyển ngữ mượt mà, tác phẩm của Tiếu Giai Nhân hoàn toàn là một sự lựa chọn rất ổn nếu bạn đang tìm một câu chuyện nhẹ nhàng, lãng mạn. Biết đâu, cũng giống như Chu Lẫm, bạn lại tìm thấy một bóng hình “còn động lòng hơn ánh trăng”. ___________ * Trích lời bài hát “Ánh trăng nói hộ lòng tôi” từng được thể hiện bởi nhiều nghệ sĩ nổi tiếng như Đặng Lệ Quân, Trương Quốc Vinh,… Bản dịch của Na Xiaholic, có sự sửa đổi của người viết review để phù hợp với nội dung truyện. Mời các bạn đón đọc Em Còn Động Lòng Hơn Ánh Trăng của tác giả Tiếu Giai Nhân. Editor Đinh HươngBeta Mạc Y PhiLâm Nguyệt không biết Chu Lẫm suy nghĩ thế nào, cuộc hẹn hò buổi tối đang tốt đẹp, thế mà anh lại chọn một bộ phim về thảm họa zombie cho cặp tình nhân...Lúc vào ghế ngồi, Lâm Nguyệt vốn hơi ngây người, luôn không khống chế được mà suy nghĩ xem bạn gái cũ của Chu Việt và Chu Lẫm đã nói gì với nhau, nhưng sau khi con zombie đầu tiên bất thình lình xuất hiện trên màn hình mà không báo trước, vợ con của nam chính bị dọa đến nỗi gào thét liên tục, Lâm Nguyệt cũng sợ gần chết, theo bản năng nắm lấy cánh tay của bạn ánh sáng tối tăm của hàng ghế cuối cùng, khóe môi của Chu Lẫm cong lên, đưa tay ra ôm chặt bạn gái nhát gan nhà mình vào cảnh âm u sợ hãi vẫn còn tiếp tục, Lâm Nguyệt không dám xem, nhỏ giọng oán giận Chu Lẫm "Sao anh lại xem thể loại này chứ?"Chu Lẫm bất đắc dĩ hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô một cái "Anh nhờ bọn họ đề cử phim, ai cũng nói bộ này hay mà."Là rất hay vì cô sẽ không thể dễ dàng bỏ anh ra tầm mắt nhìn ra xa, ở chỗ ghế tình nhân có không ít cô gái đang được bạn trai ôm vào trong lòng, rốt cuộc Chu Lẫm cũng hiểu ý nghĩa tồn tại của phòng chiếu phim tình nhân, có lẽ do bầu không khí ở đây nên những lời anh từng cảm thấy buồn nôn lại có thể nói ra một cách tự nhiên. Chu Lẫm cúi đầu, trong bóng tối ngậm lấy vành tai mềm mại của cô "Anh ở đây, không phải sợ."Lâm Nguyệt bị anh làm cho lòng ngứa ngáy, trong bối cảnh rùng rợn, cô chợt cảm thấy rung động, có một hương vị rất khác biết do xung quanh nhiều người hay vì được cánh tay mạnh mẽ của anh bảo vệ trong lòng, đây là lần đầu tiên trong cuộc đời Lâm Nguyệt xem hết một bộ phim kinh dị. Hơn nữa bộ phim này còn chủ yếu nói về sự ích kỷ trong bản tính con người và tình thương ấm áp của người bố, rất cảm động, Lâm Nguyệt còn lén lau nước mắt rạp chiếu phim đi ra, Lâm Nguyệt rất thỏa mãn, cô phát hiện Phó Nam gửi tin nhắn tới, cậu bé nói bánh kem đã được đưa tới khiến tâm trạng Lâm Nguyệt càng vui vẻ Lẫm cũng nhìn thấy tin nhắn của Đường Hiên, anh ta nói trước khi về thì nhớ thông báo một tiếng, Đường Hiên sẽ "biến mất" đúng lúc, không quấy rầy cả nhà ba người bọn trả lời Đường Hiên, còn Lâm Nguyệt chỉ đạo Phó Nam chuẩn bị mọi chuyện từ xa, bận rộn xong, hai người cùng nhau bỏ điện thoại xuống, nhìn chăm chú một hồi, đôi mắt đen kịt của Chu Lẫm mang theo ý cười đầy ẩn ý, Lâm Nguyệt sợ bị anh nhìn thấu nên vội quay đầu nhìn ra ngoài cửa tới tiểu khu, Chu Lẫm dẫn Lâm Nguyệt lên tầng, leo lên tầng ba thì gặp được một bà lão khá quen, Lâm Nguyệt muốn tránh nhưng Chu Lẫm lại không buông tay, thế nên biến thành dàn hàng ngang. Bà lão thấy vậy thì híp mắt cười chào hỏi, vẻ mặt hòa nhã như nhìn thấy con gái nhà tới tầng năm, Chu Lẫm mở cửa ra, bên trong tối Nguyệt bắt đầu diễn "Tối nay Nam Nam ngủ sớm thật đấy." Còn chưa tới 9 giờ Lẫm mỉm cười, vừa định lên tiếng thì phòng khách tối đen đột nhiên sáng đèn, bạn học nhỏ hưng phấn chạy tới, lao vào lòng Chu Lẫm, nói to "Chú Chu, chúc mừng sinh nhật!"Cánh tay lớn của Chu Lẫm bế bạn học nhỏ lên, anh kinh ngạc nhìn về phía Lâm trước sáng trưng, cô gái nhỏ dịu dàng cười với anh "Chúc mừng sinh nhật cảnh sát Chu."Tối nay Chu Lẫm đã sớm đoán được giờ phút này, khi thực sự xảy ra thì trong lòng anh không quá kinh ngạc cho lắm, nhưng sự vui mừng lại tràn ngập lồng ngực, sinh nhật 30 tuổi, bên cạnh có một đứa bé hoạt bát đáng yêu, còn có một cô gái nhỏ làm cho anh muốn ôm vào lòng mà điên cuồng Lẫm muốn hôn và anh đã thực sự làm như vậy, một tay bế Phó Nam, tay còn lại bá đạo kéo Lâm Nguyệt vào trong lồng ngực, không để ý đến sự xấu hổ và phản kháng của Lâm Nguyệt mà hôn một cái thật kêu lên trên gương mặt đỏ ửng của cô. Anh làm như vậy ngay trước mặt Phó Nam, Lâm Nguyệt vừa hạnh phúc vừa lúng túng, cô đẩy Chu Lẫm ra vội chạy vào phòng ngủ."Cô giáo xấu hổ rồi." Nhìn bóng lưng của cô giáo, Phó Nam cười hì hì gái của anh, cho dù là bạn học nhỏ cũng không được trêu cô, bàn tay lớn xoa đầu Phó Nam, Chu Lẫm nghiêm túc chất vấn "Quà đâu?"Lúc Phó Nam và chú Đường ăn tối với nhau đã biết hôm nay là ngày gì rồi, nghe vậy cậu liền nhảy từ trong ngực chú Chu xuống, chạy đến phòng khách lấy món quà mà mình đã chuẩn bị. Bức vẽ cả gia đình của bạn học nhỏ có ông Chu đang ngồi nặn phôi, có cô giáo Lâm mặc váy xanh, có chú Chu mặc đồng phục cảnh sát nắm tay cô giáo, còn có Phó Nam đứng trước mặt hai người mỉm cười vui vẻ Lẫm rất ít khi khen ngợi Phó Nam, nhưng khi nhìn bức tranh này anh lại gật gù "Ừ, bức tranh này chú cho 100 điểm."100 điểm chính là số điểm cao nhất, được anh khích lệ như vậy khiến hai mắt của Phó Nam sáng lấp phòng ngủ chính mở ra, một lớn một nhỏ đồng thời quay đầu ửng đỏ trên gương mặt của Lâm Nguyệt còn chưa hết, cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Chu Lẫm, cô nâng hộp quà tới trước mặt anh, hơi cúi đầu nói "Tự em đan đấy, hình thức chắc sẽ không bằng đồ mua bên ngoài nhưng bình thường có thể mặc ở nhà."Cô còn chưa nâng hộp quà lên hết, Chu Lẫm đã chủ động bước đến cầm lấy, ánh mắt Lâm Nguyệt long lanh như nước, Phó Nam tò mò nhìn vào bên trong cái Lẫm ngồi trên ghế sofa, nghiêm túc lấy món quà ra, là chiếc áo len cổ tròn màu xám nhạt, sờ vào rất thoải Lẫm vẫn còn đắm chìm trong niềm vui mừng tột cùng khi nhận được áo len do bạn gái tự tay đan, Phó Nam ở bên cạnh hâm mộ sờ ống tay và phần ngực của áo, đột nhiên cậu kinh ngạc thốt lên "Ở đây có một ánh trăng này!"Lâm Nguyệt đứng bên cạnh bàn cắm nến lên trên bánh kem, giả vờ như không nghe thấy gì, Chu Lẫm nâng áo len lên nhìn phần ngực áo, quả nhiên có một ánh trăng nho nhỏ cong cong, màu sắc nhạt hơn màu sắc của những sợi len xung quanh, không nhìn kỹ thì căn bản không phát hiện ra trưởng Chu - người đã sớm không còn vui mừng vì một bộ quần áo xấu đẹp hay là tuổi tác nữa, rốt cuộc lại cảm nhận được niềm vui sướng đã lâu không thấy được, càng nhìn càng cảm thấy cái áo len này đẹp thật đấy, so với những kiểu anh đã mua trên mạng còn đẹp hơn nhiều, nếu mang ra bán nhất định sẽ trở thành mặt hàng bán chạy nhất của cửa hàng."Để anh mặc thử." Chu Lẫm cầm áo len trở về phòng Nguyệt cúi đầu ngăn cản, giọng điệu nhẹ nhàng như thêm đường "Ăn bánh kem trước đã."Chu Lẫm không nghe, chỉ muốn đi tới phòng ngủ, liếc mắt nhìn phòng ngủ chính, Chu Lẫm cầm áo len thay đổi ý định "Được, nghe em vậy."Áo len tạm thời được đặt lại vào trong hộp quà, Chu Lẫm đi tới bên cạnh bàn, không để ý có bạn học nhỏ ở đây, ánh mắt nóng hừng hực dõi theo cô gái Nguyệt cố gắng rời sự chú ý đi, buồn chán lẩm bẩm "Quên mất không nhắc, lẽ ra phải gọi cảnh sát Đường ở lại trễ một chút để cùng nhau ăn bánh kem mới phải." Cô và Chu Lẫm đi hẹn hò, Đường Hiên chăm sóc Phó Nam giúp bọn họ nhưng còn không được ăn nổi một miếng bánh kem."Buổi sáng cậu ta ăn rồi." Chu Lẫm nhìn gương mặt mịn màng và rạng rỡ của cô, đúng là đứng núi này trông núi nọ, còn quên luôn việc che giấu chuyện ghi nhớ ngày sinh nhật của Nguyệt cũng không chú ý, cô bảo anh cầu nguyện rồi thổi Lẫm là một người đàn ông qua loa, anh không ngây thơ như vậy, vừa định há miệng muốn thổi nến đã bị Phó Nam gấp gáp ngăn cản, nhất quyết bắt chú Chu phải cầu nguyện Lẫm nhìn Lâm Nguyệt, lúc này anh mới nhắm mắt lại, mấy giây sau lập tức thổi Nam tò mò hỏi "Chú Chu cầu nguyện gì thế ạ?"Chu Lẫm cười nhạo "Không nói cho cháu biết đâu."Phó Nam khó chịu hừ một Lẫm cũng khó chịu, ăn bánh kem xong liền giám sát Phó Nam đánh răng rửa mặt, tranh thủ từng giây từng phút dỗ Phó Nam đi rời khỏi phòng ngủ của bạn học nhỏ, Lâm Nguyệt vừa mới dọn dẹp phòng khách xong xuôi, hai người đối mặt với nhau, Chu Lẫm nhìn cô chằm chằm. Trái tim Lâm Nguyệt đập thình thịch, ngày sinh nhật của bạn trai, cô muốn ở bên cạnh anh cho nên mới cố ý quét dọn phòng khách và phòng ăn thật chậm chạp, chỉ vì đợi anh dỗ Phó Nam xong, đợi anh chủ động giữ cô lại bên Chu Lẫm không giữ lại, chỉ ép cô vào tường triền miên hôn một cái rồi thấp giọng nói "Ngủ ngon nhé."Lâm Nguyệt khá thất vọng, kết thúc như vậy dường như hơi thiếu gì cô chưa bao giờ dính lấy bạn trai, đành gật đầu rồi tạm biệt 9 giờ 30 phút thôi, trong lòng nhớ đến bạn trai, Lâm Nguyệt không chuẩn bị bài giảng được, cô thở dài, đành đi tắm rửa trước. Dòng nước ấm áp xua tan nỗi buồn phiền trước ngực, sấy tóc xong, Lâm Nguyệt ngồi vào bàn học, vừa muốn lật giáo án ra để tiếp tục thì di động lại rung Nguyệt cầm di động Lẫm "Hình như ống tay áo một bên dài một bên ngắn thì phải, em sang đây xem này."Lâm Nguyệt vô cùng kinh ngạc, lúc đan áo cô đã so sánh rất nhiều lần rồi mà, vẫn không vừa sao?Đặt di động xuống, Lâm Nguyệt xoay người đi ra ngoài, sau khi yêu đương với Chu Lẫm, vì đối phó với tình huống Chu Lẫm có thể sẽ đến tìm mình nên chỉ khi nào Lâm Nguyệt muốn đi ngủ thì cô mới mặc đồ ngủ thôi, bây giờ cô vẫn mặc bộ đồ ở nhà, bất cứ lúc nào cũng có thể ra ngoài Lẫm không có ở hành lang, đi ngang qua phòng anh, Lâm Nguyệt ngó vào đang mở, Chu Lẫm đứng trước tấm gương soi của tủ quần áo, nghe thấy tiếng động, anh nghiêng đầu, sau đó ngoắc tay với Lâm Nguyệt, ra hiệu cô vào xem Nguyệt chỉ tập trung vào ống tay áo len nên không nghĩ ngợi nhiều, thoải mái bước vào phòng bạn trai."Anh qua đây đi." Đứng cách Chu Lẫm ba bước, vẻ mặt Lâm Nguyệt rất nghiêm túc nhìn ống tay áo của Lẫm xoay người, hai cánh tay thả xuống bên eo, dáng người thẳng Nguyệt nhíu mày, sao cô lại cảm thấy ống tay áo bằng nhau rồi mà nhỉ?Cô nhìn Chu Lẫm bước nhanh tới, trước khi ánh mắt giao nhau, anh kéo cô gái nhỏ xinh vào trong Nguyệt sửng Lẫm giữ lấy gáy cô, bờ môi lưu luyến bên tai cô "Ống tay áo bằng nhau rồi, anh cũng rất thích chiếc áo len này, lừa em qua đây chỉ vì để nói thế này thôi."Sau khi sự kinh ngạc qua đi, Lâm Nguyệt bật cười, cô biết ngay là ngày như thế này anh sẽ không để nó kết thúc đơn giản cô qua đây sao?Cô cũng rất vào lồng ngực rộng lớn của bạn trai, ngửi mùi vị ấm áp của áo len, Lâm Nguyệt nhỏ giọng nói "Thích là tốt rồi.""Anh còn muốn nữa." Chu Lẫm sờ vành tai của cô, giọng điệu đầy mờ Nguyệt nhận ra sự biến hóa của bầu không khí, nhưng cô không hiểu lắm, sờ viền áo của anh, nghi ngờ hỏi "Còn muốn áo len nữa à?"Chu Lẫm phủ nhận "Anh còn muốn quà nữa."Bỗng nhiên Lâm Nguyệt hiểu ra, trái tim run lên vì suy đoán nào đó "Quà gì vậy anh?"Yết hầu Chu Lẫm chuyển động lên xuống, ánh mắt nhìn về phía cái giường cách đó vài bước."Ngủ chung đi."Sau sự im lặng dài dằng dặc, anh dán mặt mình lên gương mặt nóng bừng của cô, khàn giọng nói.

em còn động lòng hơn ánh trăng