Câu chuyện bắt đầu mối nhân duyên của hai người lúc anh công và anh thụ quen nhau trong bộ đội Anh công (Tạ Chinh) có xuất thân là con nhà thế gia, từ nhỏ thuận buồm xuôi gió, trái ngược hoàn toàn với hoàn cảnh của anh thụ bị cha mẹ bỏ rơi hắt hủi từ nhỏ, nhờ sự giúp đỡ của mọi người mà lớn lên. Hai anh yêu nhau, trong 1 lần xx, anh thụ có bầu. Articles Tagged: Tức phụ cùng thương cuộc sống vốn dĩ vô cùng hạnh phúc và vui vẻ nhưng lại có người tìm đến kiếm chuyện giành cục cưng với anh! Dẫu là cha ruột của cục cưng cũng không được, nếu giành con thì anh giết, giết không được thì làm sao? bẻ cong hắn. Tức Phụ Cùng Thương Chương 4 Chương trước Chương tiếp Chưa có ai từng nói chuyện với Tạ Chinh như vậy. Ngây người mất vài giây, Tạ Chinh đẩy Trình Cố ra, mày kiếm nhíu chặt, ánh mắt lạnh lùng phòng bị. thương hiệu mỹ phẩm việt, những tin tức và sự kiện về thương hiệu mỹ phẩm việt cập nhật liên tục và mới nhất năm 2022. Các chủ để liên quan đến thương hiệu mỹ phẩm việt hấp dẫn và đầy đủ mang đến cho bạn đọc thông tin hữu ích và nhanh nhất căng mọng Tác giả: Sơ HòaThể loại: Sắc, Đam MỹDanh sách full video: kí kênh XY6Vvi. Cùng đọc truyện Tức Phụ Cùng Thương của tác giả Dục Tuyết Ẩm Bôi, Sơ Hòa tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Tạ Chinh x Trình Cố, Số chương Hoàn 24 chươngEdit NhatLinh_Tran tui nèThể loại đam mỹ hiện đại, Mặt than thâm tình dục vọng chiếm hữu cường công X thiện lương cứng cỏi mỹ thụ, niên hạ, sinh tử, có thịt, HE, gương vỡ lại lànhCâu chuyện bắt đầu mối nhân duyên của hai người lúc anh công và anh thụ quen nhau trong bộ độiAnh công Tạ Chinh có xuất thân là con nhà thế gia, từ nhỏ thuận buồm xuôi gió, trái ngược hoàn toàn với hoàn cảnh của anh thụ bị cha mẹ bỏ rơi hắt hủi từ nhỏ, nhờ sự giúp đỡ của mọi người mà lớn anh yêu nhau, trong 1 lần xx, anh thụ có bầu. Vì sợ anh công xa lánh nên thụ bỏ đi tận năm năm. Một lần anh công gặp lại hai cha con, câu chuyện lại tiếp tục, anh công nhìn thấy vết sẹo trên bụng anh thụ thì nghĩ ngay là do sinh mổ nên âm thầm điều tra. Sau khi tra rõ, sợ thụ tự ti nên anh công giả vờ ko biết, sau đấy thì anh thụ cũng mở lòng mình ra nói thật hết với công, hai anh HE. Bé bánh bao rứt là cutoe, manh chết người ko đền mạng luôn? Từ chương này tình cảm của công đã xác định là thụ rồi, nên tớ thay xưng hô là anh - em nhé Từ năm 21 đến năm 24 tuổi, trong ba năm này, Tạ Chinh và Trình Cố ngoài quan hệ đồng đội, bạn cùng phòng, còn có thêm một quan hệ nữa —— bạn là "bạn giường", cũng không đúng lắm, bạn tình chỉ coi trọng thể xác, không lo lắng, không nói chuyện tình cảm, làm xong vỗ mông rời đi. Cơ mà Tạ Chinh biết cảm xúc của mình với Trình Cố đương nhiên không phải lần đầu tiên tiến vào bên trong Trình Cố, Tạ Chinh đã cảm nhận được một loại trách Cố biết được thì cười lớn, gối đầu lên đùi hắn nằm dài ra, ngón tay mân mê cằm hắn nói "Tôi không phải con gái, cần cậu chịu trách nhiệm cái gì chứ? Cưới tôi về nhà nuôi sao? Cậu nghèo như vậy, không bằng tôi nuôi cậu đi."Tạ Chinh chưa bao giờ nói với Trình Cố về gia thế của mình, hồ sơ cũng không công khai cho mọi người biết. Trong trường quân đội trước đây của Tạ Chinh có không ít học viên đến từ tầng cuối của xã hội, Tạ Chinh quan sát thói quen cuộc sống của họ, học dáng vẻ đó, lúc đến tổ hành động đặc biệt thì hoàn toàn không còn thái độ công tử bột, lúc huấn luyện cũng đặc biệt chịu khổ, so với đứa nhóc xuất thân từ gia đình nghèo khó càng có thể chịu được vất Cố có lần hỏi gia đình hắn làm gì, hắn thuận miệng lấy gia cảnh của bạn cùng phòng trước đây, nói cha mẹ đều là công nhân trong xưởng luyện thép, nhà máy làm ăn không khá lắm, có khi không trụ nổi đến lúc về hưu. Trình Cố lập tức an ủi hắn, nói không sao, đội viên trong tổ khi xuất ngũ sẽ được nhận một số tiền khá lớn, nếu để phụng dưỡng cha mẹ tuổi già thì không có vấn đề."Vậy còn anh?" Tạ Chinh hỏi."Tôi làm sao?""Anh sẽ xuất ngũ sao?"Trình Cố nở nụ cười "Tôi không.""Tại sao?""Bởi vì tôi thích nơi này." Trình Cố nói "Còn nữa, cha mẹ tôi có tiền hơn so với cha mẹ cậu, bọn họ không cần tôi dưỡng lão."Tạ Chinh không lên tiếng. Qua một thời gian rất dài, lúc Trình Cố đã quên câu chuyện xuất ngũ và dưỡng lão, Tạ Chinh mới làm như tự nhiên mà nhắc tới tương lai."Em vẫn muốn ở đây.""Hả? Không muốn thăng chức à?" Trình Cố đang luyện súng, ánh mắt chuyên chú so với lúc thường càng thêm mê hoặc lòng người."Cũng không phải." Tạ Chinh nói "Rèn luyện thêm mấy năm đã, sau đó có cơ hội thì suy nghĩ thêm.""Tôi cũng vậy, rất thích không khí nơi này."Tạ Chinh cười nhẹ "Coi như thế đi. Sau này nếu không ở tổ hành động đặc biệt nữa, chắc là em cũng sẽ không xuất ngũ."Còn một câu hắn thầm bổ sung trong lòng —— nếu anh muốn ở trong quân, em sẽ từ bỏ gia nghiệp, ở lại đây cùng vì quanh năm làm bạn với súng, ngón tay Trình Cố mọc ra vết chai rất dày, chạm vào cằm có cảm giác cân cấn, chạm đến tận đáy tim. Tạ Chinh thở dài, nắm chặt tay Trình Cố, cúi đầu hôn lên ngón tay anh, "Anh định nuôi em thế nào?""Cậu không kén ăn." Trình Cố hơi cong mắt, "Bữa sáng bánh bao, buổi trưa bánh màn thầu, buổi tối... A, buổi tối lạp xưởng lớn.""Ai ăn lạp xưởng lớn?"Trình Cố thu tay về, đĩnh đạc vò chân mình "Cậu nói xem?"Tạ Chinh khom lưng ngậm môi Trình Cố, sau khi trao một nụ hôn sâu, khẽ liếm tai Trình Cố "Đêm nay còn không biết ai ăn lạp xưởng lớn của ai đâu."Ngày đó không phải ngày nghỉ, bọn họ không dám làm quá mức, sau khi phóng thích Tạ Chinh vẫn chưa rút ra, chôn ở trong thân thể Trình Cố không muốn rời, chậm rãi mài ép, hận không thể đem dưới thân người chặt chẽ khóa lại, cả đời không buông Trình Cố, chỉ muốn làm người yêu của hắn trong một chút thời gian này "Người yêu" mà không phải "bạn giường", không phải là hắn cố gắng vẽ vời cho đẹp thêm quãng thời gian quan hệ thân thể này, mà là Trình Cố định nghĩa như khi làm xong lần đầu, Trình Cố cưỡi trên người hắn, hỏi hắn có còn lần sau không hề trả lời, lật mình đoạt quyền chủ động, lập tức cho Trình Cố thấy "Lần sau".Từ sáng sớm đến giữa trưa khi mặt trời lên cao, dù là chiến sĩ có sức khỏe xuất sắc nhất cũng sức cùng lực kiệt. Sau khi làm xong lần cuối, Trình Cố đem đầu hắn đặt trên lồng ngực loang lổ dấu hôn của mình, nhẹ giọng nói "Nếu không thì chúng ta làm bạn vậy?"Tạ Chinh nhắm mắt lại, nghe tiếng tim đập vững vàng của Trình Cố nghỉ một lát, chẳng phải vì mệt mỏi, lại độc miệng tiếp tục nói "Trình đội của cậu tuy rằng duyệt vô số người, cơ mà chưa yêu đương lần nào, hay là thử xem? Trình đội sẽ thương cậu."Tạ Chinh ngậm chặt đầu v* Trình Cố, hàm hồ nói "Được."Đúng như dự đoán của các anh em trong đội, sau khi hưởng thụ lạc thú của việc mây mưa, Trình Cố thu liễm rất nhiều, vẫn ham chơi thích ồn ào vẫn không thay đổi, nhưng mà đùa giỡn đội viên mới, chọc đội viên cũ lại ít đi. Có lần một vị liên đội trưởng nói "Đây có phải họ Trình không đấy, cảm giác nó sao sao là sao?"Thật ra Trình Cố vẫn chọc ghẹo người khác, cơ mà chẳng chọc ai ngoài Tạ Chinh một thân một mình hơn hai mươi năm, đột nhiên có một người xông vào sinh mệnh, cho hắn thấy thế nào là thế giới muôn màu muôn vẻ, ánh đao bóng ràng là trong vụ chăn gối, Trình Cố luôn giữ chủ động. Ngày nào có thể làm, ngày nào không thể làm, tự anh quyết định; tư thế nào thoải mái, bắn bên trong hay không cũng do anh quyết định. Làm xong rồi còn muốn dính vào Tạ Chinh đùa giỡn một tẹo, một lúc sau lại ngạo kiều, rầm rì nhất định Tạ Chinh phải bế mình đi buồng tắm tắm Chinh không những không thuận theo, thậm chí vô cùng hưởng thụ sự ỷ lại của anh cùng với những yêu cầu không cần lý lẽ một số việc mà người ngoài nhìn vào thấy thật quái dị, nhưng trong mắt những người trong cuộc mà nói thì đó là tình thú nhà người ta, vô cùng thú vị ấy mặc quân phục, Trình Cố vẫn là một chiến sỹ bình tĩnh mạnh mẽ, không gì làm khó được anh. Mà lúc hai người ở cùng nhau, Trình Cố không còn phòng bị, nhanh chóng bị khoái cảm chi duy nhất Tạ Chinh duy nhất không rõ chính là, Trình Cố đối với ngày làm tình rất cố chấp, ví dụ như cách ba tháng thì có ba ngày tuyệt đối không làm, dù cho ngày đó hai người vừa khỏe vừa được Cố vô lại là tình thú, Tạ Chinh cưỡng bách cũng là tình thú. Nhiều lần Trình Cố chơi xấu, vẫn cứ không làm, Tạ Chinh không cho là thật, kéo tụt quần của anh muốn làm. Hắn cho là anh chỉ giãy dụa mang tính chất tượng trưng thôi chứ nếu tiến vào rồi anh lại chả mềm nhũn, chủ động lắc mông quấn lên eo mình ấy chứ, Tạ Chinh làm bộ hung ác uy hiếp "Hôm nay nếu anh không làm em sướng, anh đừng mơ bước ra khỏi cửa."Có kinh nghiệm rồi, lúc Tạ Chinh đặt Trình Cố dưới thân, còn tưởng rằng vẫn giống mấy lần trước, kết quả là Trình Cố bóp cằm hắn, lạnh giọng nói "Hôm nay không chịch."Tạ Chinh cảm nhận được tâm tình Trình Cố không đúng lắm, nửa tức giận nửa nghi ngờ hỏi "Anh cho em một lý do."Trình Cố vẫn chưa giải thích, chỉ nói không muốn làm, "Nếu cậu muốn, tôi khẩu giao cho cậu."Tạ Chinh không phải chưa được Trình Cố khẩu giao lần nào, nhưng mà một thằng đàn ông quỳ giữa hai chân một thằng khác mà phục vụ thì phải anh tình tôi nguyện chứ không phải tôi ép anh, nếu thế thì có khác gì sỉ nhục người giờ mặc dù không hẳn là ép, nhưng không ai có Cố ngồi xổm xuống, mặt còn chưa kề sát quần Tạ Chinh đã bị hắn kéo lên."Thôi, lần sau làm tiếp đi."Việc này Tạ Chinh ghi nhớ một quãng thời gian rất dài, sau đó dần dần tìm ra quy luật "Tuyệt đối không chịch" của Trình Cố, lại nhớ lại lúc đầu mình bảo "em muốn làm anh" cũng rơi vào ba ngày tuyệt đối không chịch của Trình nên lần đó Trình Cố mới nói "Để lần sau".Tạ Chinh không hiểu cứ ba tháng lại có ba ngày với Trình Cố có ý nghĩa như thế nào, mãi đến tận năm 24 tuổi đó, Trình Cố đột nhiên biến mất, hắn cũng không tìm được đáp Ngạn Thuyền Đình* là tiểu khu cao cấp thanh tĩnh bậc nhất tại Kỳ thành, hộ gia đình ở đây đa số là những người đã có tuổi và có địa vị.*Tớ cũng ko biết để cái tiểu khu này thế nào, nguyên văn là 岸舟庭, tiếng anh dịch thành The shore boat court, bản cv thế nên giữ nguyên, ai biết chỉ tớ với nhé Tạ Chinh từ tòa nhà số ba đi ra, áo khoác dài màu xám đậm vương chút hương hoa đầu gian trước tầng cao của tập đoàn Tạ thị có biến động nhân sự, cha Tạ Chinh phái hắn đến Kỳ thành tiếp nhận công việc. Sau khi sắp xếp xong xuôi, Tạ Chinh nhớ năm đó khi còn học tập ở trường quân đội, giáo viên quan tâm hắn nhất sau khi về hưu định cư ở đây, liền nhân dịp cuối tuần đến thăm. Thầy giáo tóc hoa râm, tinh thần cũng rất tốt, rất có phong thái năm đó khi mặc quân phục, biết được Tạ Chinh muốn tới thì rất vui, cùng bạn đời bận rộn tới trưa, nấu một bàn món ăn thường đời của thầy hắn là một người đàn ông, trước kia cũng là sĩ quan cao cấp trong trường quân đội, khí chất ôn nhuận hơn thầy hắn rất nhiều, không giống người nửa cuộc đời chinh chiến, mà mang cảm giác thuộc về một học giả nghiên cứu sách vở. Hai người cùng nhau bận rộn trong bếp, sự hòa thuận lúc đó người khác không có cách nào chen vào được, khi Tạ Chinh hỗ trợ bưng thức ăn khẽ vuốt khóe môi, trong lòng có chút ước giáo còn nhớ Tạ Chinh trước kia như con sói cô độc, trầm mặc ít nói. Tạ Chinh đã từ lâu không phải người lính mới lúc trước trầm mặc ít nói đó, hắn xuất ngũ ba năm nay ở thương trường chìm nổi, lời nói cử chỉ nhiều hơn mấy phần đàn ông thành thục nội liễm cùng khôn khéo. Ba người trò chuyện vui vẻ, sau khi ăn xong Tạ Chinh lại cùng thầy giáo ở trên sân thượng rộng rãi bày ra một bàn cờ tướng. Trên sân thượng trồng rất nhiều hoa, những cánh hoa bé nhỏ bị gió thổi bay như tuyết rơi ngày đông, Tạ Chinh suy nghĩ một chút, hương hoa có lẽ là khi đó dính chiều trời rất đẹp, ánh nắng tươi sáng đem những tia mù mịt cuối cùng của mùa đông quét đi sạch sẽ. Tâm trạng Tạ Chinh rất tốt, cộng thêm công tác xanh hóa của Ngạn Thuyền Đình cũng đứng số một số hai của Kỳ thành, một đường men theo hành lang hoa đi lên, không tự chủ được liền thả chậm bước ra ở cuối đường hoa, cách tiểu khu một con đường. Tạ Chinh vừa tới phân bộ, quan mới tiền nhiệm ba thanh hỏa, coi như là thái tử gia thì cũng vội vàng bận rộn, nếu hôm nay đã tranh thủ nghỉ một ngày thì nên "Tản mạn" đến con đường hoa có không ít các bà các cô ngồi phơi nắng, có người còn mang theo đứa trẻ ba, bốn tuổi, có lẽ là trong lúc rảnh rỗi họ mang con cháu ra đây chơi. Tạ Chinh đi chậm, cúi xuống nhìn thấy những đứa trẻ này, khóe môi lặng yên treo lên một vệt ngay khi hắn nở nụ cười, những đứa trẻ vừa mới đó còn lớn tiếng chạy nhảy hô to gọi nhỏ đều đồng loạt yên lặng, bọn chúng vội vã cuống cuồng nhìn hắn, vài đứa nhát gan hơn thì chạy thẳng về trốn sau lưng đồng bọn hoặc người lớn phía Chinh thở dài, có chút dở khóc dở đối với trẻ con không có gì đặc biệt hung ác, nhưng bọn trẻ con không có đứa nào không sợ hắn, những năm này hắn doạ khóc không ít trẻ con, anh cả thân nhất nói với hắn "Chú nhìn lại mình một cái đi, cười như thế bọn trẻ không sợ mới là lạ đấy."Hắn hỏi "Em cười kỳ quái thế à?"Anh cả hắn nói "Cũng không phải kỳ quái, chỉ là lạnh đến mức làm bọn nó hoảng sợ."Hắn nói "Em không phải vẫn luôn cười như vậy sao?"Anh cả hắn cạn lời luôn rồi "Là vậy đó, chú từ nhỏ đến lớn luôn cười lạnh, làm như ai cũng đều thiếu nợ chú vậy."Hắn sờ sờ khóe môi, nheo nửa con mắt đúng, hắn trời sinh không phải người thích náo nhiệt, trước đây lạnh lùng ít nói, bây giờ khí tràng vẫn mang theo vài phần cảm giác ngột ngạt không thể nói ra. Cỗ khí tràng này của hắn có lúc làm cho quản lý cấp cao ở công ty khó mà đỡ nổi, chứ nói gì là đứa bé vài đời hắn không có duyên với trẻ Chinh thu lại "Bảng hiệu cười lạnh", thoáng bước nhanh hơn, xung quanh bọn trẻ lẩn đi càng xa, giống như nhìn thấy ôn thần mà chả đứa nào dám phát ra tiếng. Nỗi lòng Tạ Chinh than thở, vì mình làm sợ bọn trẻ mà cảm thấy có lỗi, đang định rời khỏi con đường hoa đi vòng đến ga ra thì bỗng nghe thấy một giọng trẻ con lanh lảnh."Bé gái, đi thả diều với anh được không? Ba ba làm cho anh đó!"Khi mà tất cả bọn trẻ chẳng đứa nào dám lên tiếng, thanh âm của cậu bé này hiện ra vang dội một cách đặc biệt. Tạ Chinh theo tiếng nói nhìn lại, chỉ thấy cách mình không tới mười bước chân có một cậu bé khoảng bốn tuổi đang quỳ một gối xuống. Cậu bé một tay cầm một cái diều vẽ xấu tới mức đáng lo ngại, một tay giơ đóa hoa nguyệt quý màu hồng nhạt không biết hái ở đâu, trước mặt bé gái nói"Đồng ý với anh đi, em gái!"*hoa nguyệt quýCô bé bị kêu là "Bé gái" nhận hoa nguyệt quý, lại dùng sức lắc đầu một cái, quay người chạy bà các mẹ ở đó đều nở nụ cười, Tạ Chinh cũng cảm thấy buồn giờ thằng bé vẫn bé vô cùng, mới tý tuổi đầu đã biết tán gái, hẹn thả diều làm như đi cầu hôn, quỳ một gối xuống đưa hoa nguyệt quý, lần sau chắc là nó định lấy cỏ làm Chinh nghĩ tới đây liền ngừng lại, lấy nhẫn cỏ làm chuyện như vậy hắn cũng đã từng, nhưng không phải khi còn nhỏ như thằng nhóc kia. Mà cái người hắn tặng nhẫn đó, cũng đã biến mất năm bé vỗ vỗ đầu gối đứng lên, cũng không thấy buồn, lúc cùng Tạ Chinh bốn mắt nhìn nhau cũng không tỏ ra sợ sệt như những đứa trẻ khác, nó kéo cái diều vớ va vớ vẩn kia chạy chậm tới gần hắn, đứng ở trước mặt Tạ Chinh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn lên, nhếch miệng cười nói "Ha, chú, chú thật là đẹp trai."Tạ Chinh???Cậu bé này làm gì nha? Không chạy đi tán bé gái, chạy tới bắt chuyện với hắn?Tạ Chinh sống đến 29 tuổi, đây vẫn là lần đầu được một đứa bé khen đẹp sao thì những đứa trẻ khác ngay cả nói chuyện với hắn cũng không bé nói xong cũng chạy ra, bi bô mà gọi "Em gái, em gái tốt a~, oa, các em đừng chạy, theo anh đi thả diều đi, diều ba ba anh làm vừa chắc vừa đẹp a~~~!"Một người phụ nữ cười nói "Qua Qua, đừng gọi nữa, các em ấy đều chê diều của cháu xấu."Cậu bé không cho là đúng "Xấu đâu mà xấu ạ? Ba cháu vẽ là đẹp nhất! Trông đẹp y như ba cháu ấy!"Tạ Chinh lại liếc mắt nhìn cái diều kia một cái, thật quá xấu, xấu đến nỗi không biết vẽ cái ức đột nhiên xuất hiện, bên cạnh hắn đã từng cũng có một người, rõ ràng là nhân vật lợi hại nhất tổ hành động đặc biệt, gỡ bom, đánh lộn đánh lén mọi thứ đều tinh thông, nhưng lại vẽ không ra một sơ đồ con đường đơn giản nhất."Ba cháu sao lại để cháu chơi một mình vậy?" Người phụ nữ nói "Ngày hôm nay trời đẹp như vậy, ba cháu cũng không ra chơi với cháu à?""Ba có ra ngoài ạ." Cậu bé gảy gảy chỗ ngực áo, "Ba cháu đang chơi trò chơi còn để cháu tự chơi."Các bà cười ra nước mắt "Ba cháu thật là coi cháu như là chó con mà dắt đi chơi vậy."Tạ Chinh nhìn cậu bé ngực phập phồng, tưởng tượng ra cậu bé khá giống với một con chó lớn cụp hai chân trước lại, thầm nghĩ vị ba ba này làm thế cũng đủ bé khoa trương thở dài, đấm ngực giậm chân nói "Không có mẹ con như lá ngoài đường a!" chắc giống câu ở VN mình là ở với cha như lá ngoài đường ýTạ Chinh không nhịn được cười, dừng chân nhìn vài giây, quay người đi về phía là con nhà người ta, đáng yêu hay đáng thương, thông minh hay bướng bỉnh, cũng chẳng có quan hệ gì với này của hắn đã định là không có vì hắn quyết định bạn đời là đàn ông, hắn như mò kim đáy biển tìm người kia năm năm, lại không thu hoạch được gì. Thành viên của tổ hành động đặc biệt trong Quân đội sau khi xuất ngũ có thể được bảo mật thân phận cao nhất, mà người kia lại là đội phó, cho nên mặc dù là hắn, mặc dù là Tạ gia, cũng không tìm được một chút thông tin liên quan đến người hắn sẽ không bỏ tìm được, hắn sẽ đem người kia trói ở bên cạnh cả đời, nếu không tìm được, cứ như vậy một mình cũng không hưởng qua mùi vị của người đó, trong lòng rốt cuộc không thể có những người con đường hoa có một người đàn ông mang mũ trùm đứng trưa Trình Cố hoa vừa làm cho con trai một cái diều, bữa trưa chỉ ăn qua loa có một chén cà chua trứng gà. Trước khi ra cửa, Trình Cố thấy trời đẹp, lường trước ra ngoài một lát nhất định sẽ chảy mồ hôi, vì vậy thay một bộ quần áo thể thao có mũ, đứng trước gương soi soi, đem mái tóc hơi dài túm lại thành cái đuôi nhỏ sau năm nay 31 tuổi, mà khuôn mặt nhỏ hiện ra vẻ đẹp tuấn mỹ không có cách nào dùng giới tính phân loại, qua quần áo nhìn càng trẻ hơn, lúc anh mặc bộ quần áo thể thao nhìn qua lại như một nhóc mới đi ra từ sân thể Mộc Qua giơ diều, một cái tay khác cầm một cái dây thừng lớn "Ba ba! Mau tới buộc dây diều cho con!""Con dùng dây thừng thả diều?" Trình Cố lấy chìa khóa và điện thoại trên tủ giày, đeo tai nghe đeo trên cổ, cười nói "Thật tự giác, vừa nói ra ngoài liền kích động, còn biết tự mang giày vào."Trình Mộc Qua vừa nghe không buộc dây thừng, vội vàng chạy tới thang máy, "Ba ba, nhanh theo con a~!"Trình Cố khóa cửa, đeo tai nghe ra khỏi thang máy, Trình Mộc Qua liền cầm diều chạy, lúc bắt đầu Trình Cố còn cùng nó chạy vài vòng, sau đó thấy nó chạy đi cua gái thì liền lấy điện thoại chơi trò tiểu khu các bác gái nhiệt tình thường xuyên mắng anh không biết làm cha, không để ý con gì cả, anh nghe bốn năm, lỗ tai đã sớm nổi kén, vừa chơi game BGM, một bên đại sát tứ phương, làm bộ đại gia không nghe chuyện là người bình thường, tai nghe mở âm lượng lớn như vậy phỏng chừng cũng không nghe được những thanh âm khác, nhưng anh lại không phải người bình thường, không chỉ có thiên phú dị bẩm, anh lại trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, dù có đem tai nghe mở lớn nhất anh vẫn nghe thấy tiếng động bên chậm đi tới cuối đường hoa, có một chiếc xe từ ga ra chạy ra. Trình Cố rõ ràng đang chém giết đến chăm chú, lại vẫn nhớ ra đằng sau có thằng con nghịch ngợm. Tuy rằng toàn bộ tiểu khu đều cười anh là người ba chẳng có trách nhiệm, hằng ngày anh biểu hiện quả thật cũng không giống một người ba tốt, nhưng liên quan đến sự an toàn của con trai thì vẫn sẽ để xe chạy qua, chính là lúc anh phải để lúc tiến hành giết boss mấu chốt nhất, anh không quay đầu lại mà hô "Qua Qua, lại đây."Mới vừa rồi còn vội vàng tìm các em gái thả diều, Trình Mộc Qua lập tức chạy một tiếng này như một tia chớp sáng ngời bỗng chợt lóe trong đầu Tạ nói của người này, qua năm năm dường như không có thay đổi, nếu có, cũng chỉ là nhiều hơn mấy phần nhẹ nhàng tản Chinh nhìn về phía người đàn ông cách mấy mét kia, chân không tự chủ được mà bước đến."Cộc cộc cộc cộc." Trình Cố nghe thấy tiếng bước chân con trai, cũng chú ý thấy có người đang đi nhanh về phía mình. Phía trước xe sắp chạy, mình cùng boss đều máu đỏ cả rồi, sống hay chết, còn một chiêu cuối cùng. Trình Cố nghĩ đến con trai, cũng nghĩ đến boss, tay trái bốn ngón cầm điện thoại, chỉ chừa ngón tay cái ở trên màn hình, tay phải vẫy về sau một cái, dùng giọng lớn tiếng nói với con trai "Có xe, đến ba ba dắt."Cái tay vung ra không nắm được con trai lại chạm vào một vật cảm giác Trình Cố luyện ra lúc ở trong tổ hành động đặc biệt, lập tức rõ ràng cái vật mà mình động tới là một người đàn ông, đồng thời thật khéo là đũng quần của người đàn ông nghĩ đầu tiên của Trình Cố là Đáng thương, may mà lần này mình nhẹ mà lại muốn Ai u phải trở về rửa quá nhiều làm chậm động tác tay trái, tầng máu cuối cùng bị boss đánh vỡ, trên điện thoại di động hiện ra một khuôn mặt nhân vật đang khóc thật Cố thở dài, lúc này mới rũ đầu xoay người, vậy mà một câu "Xin lỗi" lại kẹt ở trong cổ họng, một thanh âm quen thuộc từ trên đầu truyền xuống."Ba ba? Dắt?" Tạ Chinh không tìm được Trình Cố, một người đang sống sờ sờ cứ như vậy bốc hơi khỏi thế gian, cả đơn vị chẳng ai rõ Trình Cố tại sao đột nhiên biến mất, chỉ có Hứa đội trưởng biết, mà Tạ Chinh càng hiểu rõ, hắn không thể ép một tên sĩ quan cao cấp nói lý do một người sĩ quan khác vì sao ra đi."Giữ bí mật" là điều mà mỗi người đều phải thề khi gia nhập vào đơn vị đặc biệt từng nói vẫn muốn ở lại tổ hành động đặc biệt, giả sử có rời đi cũng không xuất ngũ cơ mà. Cả tháng sau khi Trình Cố biến mất, Tạ Chinh như mất hồn, chẳng thấy cái gì còn ý nghĩa ở lại đây, chẳng qua chỉ là muốn ở cùng Trình Cố thôi. Trình Cố rời đi, tin tức đã công bố là xuất ngũ, không còn anh nữa, dù có mặc quân trang cũng không còn hăng hái như Chinh vốn không phải rất thích làm bộ đội, trước khi gặp Trình Cố hắn còn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ cả đời ở lại đây, mà kể cả hắn có thích thì Tạ thị cũng sẽ không cho phép hắn làm như Trình Cố hắn không để ý gì hứa với Trình Cố mà chẳng sợ áp lực gia đình. Cuộc đời hắn chưa từng vì cái gì mà cố chấp như thế, lần này vì Trình Cố, hắn không thèm đếm xỉa hạ quyết Cố cứ như vậy rời đi, không một dấu hiệu, cũng chẳng buồn nói một câu tạm túc mà nghĩ thì Trình Cố rất bạc tình, nếu chỉ làm bạn giường thì sẽ cảm nhận được sự ngọt ngào của tình ái, còn khi phải yêu thật lòng thì sẽ lo lắng được Cố nói được làm được, chỉ là một lúc nào đấy, trở thành "bạn giường thì hơn mà người yêu thì kém", yêu chơi mà thôi. Hết thời gian một cái, cũng không...chút nào quyến luyến mà dứt áo ra đi, đến cả một câu "gặp lại" cũng keo kiệt không để lại cho nhiều đêm trằn trọc không ngủ được, Tạ Chinh rất giận Trình Cố —— Anh căn bản không có làm gì có ai quy định tham gia vào trò chơi tình ái là phải có tâm đâu nhỉ? Chẳng lẽ hắn một mình đơn phương cũng bắt Trình Cố phải thế?Hắn tự ước định với Trình Cố, lại chưa từng nói với anh một tuổi năm ấy, Tạ Chinh cởi quân trang, rời đi không mảy may vương Trình Cố biến mất được nửa năm, hắn sẽ không nghĩ sẽ đợi tiếp nữa, mà ôm tâm lý may mắn — nhỡ đâu Trình Cố trở về cơ chứ?Hắn vẫn còn giữ lại một cái chấp niệm buồn cười cuối đó Trình Cố 16 tuổi vào bộ đội, lúc 26 thì rời đi. Trừ khi được đặc chiêu chứ rất ít người có thể nhập ngũ năm 16, mà hắn cũng đúng 16 tuổi thì trở thành quân Cố ở trong quân đội mười năm, hắn cũng phải ở đó tròn mười cần ai hiểu hay đồng tình, cũng không phải hắn dùng nghi thức này để chấm dứt tình cảm trước kia. Đây không phải là kết thúc, là bắt Chinh thề rằng, kể cả biển người mênh mông đến đâu, hắn cũng phải tìm bằng được cái người vô liêm sỉ ra đi mà chẳng tạm biệt lấy một câu kim đáy biển, không bằng gặp gỡ bất gian năm năm, yêu và hận đã lắng đọng ở đáy lòng, như một nhà tù đen kịt. Tạ Chinh không còn là người lính 24 tuổi vì người yêu mất tích mà phát điên kia nữa, hắn đứng trước mặt Trình Cố, bao nhiêu xúc động phẫn nộ cùng với mừng như điên biến thành sóng ở đáy sông, sắc mặt như thường, chỉ có sóng to trong mắt tiết lộ một chút nỗi Mộc Qua vẫn không rủ được cô bé kia thả diều với mình, một mình nó chẳng thể làm diều bay lên, nó đặt cái diều trên lưng, vừa lầm bầm vừa chạy, tự tưởng tượng rằng mình đang bay lượn trên chạy càng Cố ánh mắt có chút phập phù, khóe mắt liếc con trai, lại né tránh, mi mắt buông xuống, rung động nhè nhẹ, chung quy là không muốn đối diện với Tạ ngụy trang bị chọc thủng không chút lưu tình, gặp lại bất ngờ làm anh ứng phó không kịp, kể cả tố chất tâm lý tốt mấy thì cũng sẽ thấy lúng túng thôi."Không nhớ à?" Giọng Tạ Chinh lạnh thêm một phần, ngón tay càng thêm dùng sức "Trình đội, anh nhìn em mà nói!"Trình Cố giương mắt, theo bản năng mím mím môi, sau đó nói "Nhớ."Trình Cố giả vờ bình tĩnh càng làm Tạ Chinh điên tiết, biết Trình Cố đã kết hôn đến con cũng có luôn rồi, áp chế không nổi phẫn nộ, giọng tàn nhẫn nói "Cho em một lời giải thích đi.""Không phải mới vừa giải thích à?" Trình Cố hít sâu một hơi, âm thanh run rẩy rất nhẹ "Tôi xuất ngũ vì về nhà lấy vợ, lão Trương có thể làm chứng cho tôi.""Em hỏi anh là tại sao ra đi không lời từ biệt.?"Trình Cố trầm mặc nửa phút, nhìn vào mắt Tạ Chinh "Tôi nhất định phải tạm biệt cậu à?"Đấy, lại nữa rồi, Tạ Chinh ngay cái người vô tâm này sẽ nói vậy mà. Trong bao nhiêu cơn ác mộng trước kia, Trình Cố vô số lần tỏ thái độ không liên quan nói Tôi sao phải chào tạm biệt cậu?Nhưng trong những cơn ác mộng ấy, vẻ mặt Trình Cố hài hước cơ, còn Trình Cố đây thu liễm rất nhiều, ánh mắt bất an, giữa chân mày cũng không hề an không phải là anh hoàn toàn thờ ơ không động lòng đúng không?.Tạ Chinh đe dọa nhìn Trình Cố, trong mắt tàn nhẫn cùng kiên quyết với ánh mắt né tránh của Trình Cố hình thành đối lập rõ kia lúc ở cùng Trình Cố, hắn thường xuyên ở thế hạ phong, có lúc là cố ý nhường Trình Cố, có lúc thực sự bị khí thế của anh ngăn chặn, nhưng bây giờ thì tình thế đã triệt để xoay ngược lại không nói lời muốn Trình Cố Cố cau mày, khóe miệng động mấy lần, đối mặt lâu vậy làm anh hơi sợ, mặc dù bên ngoài tỏ ra mạnh mẽ nhưng cũng sắp bị đánh tơi bời rồi."Tôi..." Mấy phút sau, Trình Cố mở miệng, "Chúng ta lúc trước chỉ là an ủi lẫn nhau, không phải sao?"Tạ Chinh buông Trình Cố ra, thậm chí còn lui một bước, vừa bất đắc dĩ vừa đau lòng, "Phải."Trình Cố thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt không còn căng thẳng nữa, "Tôi cho là chúng ta lúc trước chỉ là vui đùa một chút mà thôi, đúng không?""Đúng vậy." Tạ Chinh phụ họa "Chơi cái loại trò chơi tình ái có hạn sử dụng ấy.""Vậy chúng ta không cần có trách nhiệm với nhau phải không?"Tạ Chinh nhớ Trình Cố đã nói —— "Cậu nghèo thế này, không bằng tôi nuôi cậu", hắn cười khổ một tiếng, gật đầu nói "Cho nên anh đi cũng không nói với em một tiếng?"Có lẽ tự biết đuối lý, Trình Cố lần thứ hai cụp Chinh bỗng bình tĩnh, người này không có tim, mình cũng không nghĩ oan cho anh."Tôi cảm thấy, " Trình Cố sức lực không đủ, nói hơi lắp "Tôi cảm thấy không cần phải báo cáo với cậu, dù sao chúng ta...""Dù sao chúng ta chỉ là bạn giường?" Tạ Chinh mắt Trình Cố sâu sắc, cứ như không muốn công nhận quan hệ "bạn giường" Chinh nghĩ, cũng đúng, "bạn giường" không êm tai, quá thô tục, gọi là "trò chơi tình ái" thì hay hơn."Cũng không phải bạn giường mà." Trình Cố quả nhiên giải thích "Cậu đừng nói vậy."Tạ Chinh nhìn chằm chằm người trước mắt. Có lẽ là đã làm cha, Trình Cố 31 tuổi không giống trước đây lắm, trong ngoan liệt còn thêm mấy phần ôn hòa dịu dàng, thu lại khí thế mạnh mẽ, không động một chút là lấy khí tràng ép mà bây giờ có thể nói riêng về khí thế thì Trình Cố đã không chiếm được ưu thế Chinh hừ cười "Được, vậy theo ý anh mà nói thì chúng ta chỉ là vui chơi chút mà thôi."Trình Cố có chút mệt mỏi mê mang, "Chúng ta nói chuyện khác được không?""Anh chột dạ à?" Tạ Chinh hỏi."Không." Trình Cố nhắm mắt lại."Vậy vẫn tiếp tục nói chuyện này nhé." Tạ Chinh gọi "Trình đội.""Hả?""Anh có từng nghĩ, sau khi anh đột nhiên rời đi, em sẽ đi tìm anh không?"Trình Cố ho khan một tiếng, " Có nghĩ.""Thế anh nghĩ em sẽ tìm anh bao lâu?"Trình Cố không nói."Đoán đại đi." Tạ Chinh Cố lần thứ hai cau mày, hầu kết nhẹ nhàng lên xuống."Thôi, vẫn là em tự mình nói vậy." Tạ Chinh cười cười "Anh đại khái cảm thấy chúng ta chẳng qua là vui chơi thôi nhỉ, người chơi A đột nhiên biến mất, người chơi B không có cách nào thích ứng, lòng như lửa đốt mà tìm một tuần, nửa tháng, nhiều lắm ba tháng đi, còn chưa tính. Trên thế giới này trò chơi nhiều như vậy, người chơi B cũng không ngu, sao cứ phải tìm mãi người chơi A làm gì?""Mà người A chưa hề nghĩ tới, người B xưa nay không phải vì thích cái trò kia mới chơi, là bởi vì người cùng hắn chơi, là người A."Trình Cố lông mày run Chinh tiếp tục nói "Người chơi B thề rằng, nhất định phải tìm được người A, một năm không tìm được, thì ba năm, ba năm không tìm được thì năm năm! Mười năm, hai mươi năm, cả đời! Người A cùng người B là đồng đội mấy năm, hẳn là biết rõ nghị lực và bền lòng của người B chứ?"Trình Cố hô hấp hơi ngưng lại, kinh ngạc nhìn Tạ Chinh cười mang theo bảy phần quyến luyến cùng ba phần tàn nhẫn, "Trình Cố, em sẽ không cùng anh chơi cái gì mà trò chơi tình ái đâu.""Anh là của em, đừng mơ chạy thoát." Cúc áo sơmi bị cởi ra, bên eo được bàn tay quen thuộc âu yếm, lúc hôn môi Trình Cố rốt cục nhỏ giọng kêu một câu "Không muốn". Tạ Chinh không dừng lại, ngón tay cái không nhẹ không nặng lướt qua vết sẹo kia, lập tức cảm giác được Trình Cố cả người cứng ngắc, ngay cả giãy dụa nhỏ nhất cũng thôi là một vết thương gọn gàng do dao rạch, chỉ cần xoa nhẹ vết sẹo ấy có thể tưởng tượng ra người dùng dao có kỹ thuật vô cùng chuyên Chinh dời ngón tay cái, hai tay đặt trên eo Trình Cố, sự nghi ngờ trong lòng lại càng lúc càng lớn nhưng hắn diễn rất sâu, trên mặt chưa để lộ nửa thả nhẹ lực trên tay, hôn lên môi Trình Cố, cảm nhận ngay được Trình Cố sau cái khoảnh khắc cứng đờ kia thì nhịp tim và hô hấp càng ngày càng gấp không thể Cố chậm lại, một nửa là khuất phục, nửa kia đã bị tình dục thiêu đốt, đuôi mày khóe mắt ửng đỏ, ánh mắt né tránh mang chút mời gọi, buồn bực nói "Không nên ở chỗ này."Từ "không muốn" thành "không nên ở chỗ này", là anh tự biết không có cách nào chống cự Chinh đột nhiên ôm ngang Trình Cố lên, bước nhanh qua phòng khách đến một một gian phòng chưa đóng là phòng âm thanh hình ảnh, có một TV, trên thảm trải sàn bày lung tung hai máy chơi game, hai tay cầm, còn có một cái laptop, gối ôm loạn xạ trên sàn, trên ghế salon duy nhất lại có một con gấu bông to đùng. Cửa sổ sát đất kéo kín rèm, bên ngoài ban công còn có một con ngựa gỗ thủ công tinh thể tưởng tượng ra, đây là nơi mà Trình Cố và Trình Mộc Qua thường chơi đùa ở chỗ nghĩ tới Trình Cố ngồi ở trên thảm trải sàn chuyên chú chơi game, Trình Mộc Qua kéo con gấu chạy tới chạy lui, luôn miệng "Ba ơi ba" với cả "Trình đẹp trai", Tạ Chinh cảm thấy cái thứ "phẫn nộ" của mình sắp bạo chẳng biết lý trí hay là cái gì khác đã đem cái phẫn nộ ấy miễn cưỡng ép nháy mắt lúc đem Trình Cố thả lên ghế sa lon, hắn lại thấy được hình xăm bị góc áo và cạp quần lót che mất một kia ý tưởng hoang đường kia rốt cục đâm một vết chí mạng trên mặt băng kiên cố làm nó dần rạn ra như mạng sao sẽ như như thế được?Phòng âm thanh đã khóa, Trình Mộc Qua phòng ngủ trên lầu hai, Trình Cố mất công tốn sức giãy dụa, tóc tai rối loạn, trên trán chảy ra mồ hôi, khóe miệng phát ra tiếng rên trầm giãy dụa không phải vì trốn tránh, chỉ vì muốn quay lưng lại với Tạ Chinh Chinh dễ dàng nhìn thấu tâm tư của Trình Cố, vốn định giữ chặt Trình Cố, muốn hỏi hỏi vết sẹo kia vì sao mà có, nhưng nhìn thấy lo lắng và luống cuống trong mắt Trình Cố thì cuối cùng hắn thả lỏng tay, để cho Trình Cố xoay người tháng còn dài, gặp lại đã là không lại không dễ dàng, như vậy cứ quấn quanh anh, chưa tìm được câu trả lời ngay thì chờ từ từ đi nói lại, chỉ là hắn không nỡ ép Trình Cố khó Cố vùi mặt vào gối, eo mông cong lên một cách tự Chinh cởi quần của anh ra, tim nhẹ nhàng căng đây, lúc Trình Cố chủ động câu dẫn hắn, thường xuyên biến đổi các kiểu khiêu khích, có khi là cưỡi trên eo hắn, dùng cái ấy đã đứng thẳng từ lâu cọ hắn, mắt chứa đầy tình dục; hoặc là thẳng thắn cách quần lót của hắn hôn lên chỗ đó, khóe mắt liếc một cái thôi, dịu dàng như nước mà nhìn hắn, thậm chí đem hai má dán lên cậu nhóc nhà Tạ Chinh, như câu hồn từ nhìn hắn; hoặc giống như bây giờ, trực tiếp đem nơi riêng tư đưa tới trước mặt còn nhớ, lần trước lúc Trình Cố làm tư thế này, lưu manh mà dâm đãng, nói —— "Làm tôi".Còn bây giờ Trình Cố đang sợ hãi rất rõ bại lộ cái gì sao? Hay sợ phải làm tình với hắn? Hoặc là sợ cửu biệt trùng phùng?Tạ Chinh nhắc chính mình phải tỉnh táo, thế nhưng gặp Trình Cố, hắn không thể bình tĩnh được như lúc xử lý công việc. Dục vọng đã ngầm chiếm lý trí, hắn đưa tay về giữa mông Trình Cố, đầu ngón tay đặt ngay chỗ mà hắn quen thuộc nhất thể Trình Cố lần thứ hai căng thẳng, hai chân run rẩy, áo sơ mi đơn bạc đã sớm ướt đẫm mồ Chinh nghe được một tiếng kêu ngắn ngủi "A".Ngón tay ở chỗ ấy hơi lùi lại, Tạ Chinh nằm trên lưng Trình Cố, nhẹ nhàng hôn môi và hôn vành tai Trình Cố như trước đây, thấp giọng nói "Đừng sợ."Trình Cố dường như vẫn chưa cảm nhận được an ủi, không tự chủ được lại run rẩy, Tạ Chinh hơi kinh ngạc, tay trái sờ sờ phía trước, phát hiện cậu bé của anh đang run rẩy đứng Chinh nhíu mày ứng bây giờ của Trình Cố cực kỳ giống thiếu niên chưa trải sự đời, bị trêu chọc, không kìm được khát vọng an ủi, thân thể lại khẩn trương đến không thể khống Chinh thử thăm dò đưa ngón tay cắm vào, động tác vô cùng cẩn thận, Trình Cố vẫn khó chịu mà "A" một tiếng, trên đầu mồ hôi đầm Chinh hỏi "Sao thế?"Trình Cố thở gấp nói "Đau..."Trước kia làm nhiều lần như vậy, nếu mà Trình Cố kêu đau, cũng là tình thú, mà cái lần đau đầu tiên đó cũng không thấy Trình Cố căng thẳng thế nghi ngờ càng tăng trong lòng Tạ Chinh, hắn nghĩ Trình Cố có lẽ là rất lâu chưa từng làm, không quen, nên hỏi "Trong nhà có gel bôi trơn và bao không?"Hỏi xong, hắn lại thấy không họ chưa từng dùng gel, dùng qua bao vài lần, sau đấy Trình Cố ngại dùng bao phiền phức, sau đấy thì không dùng Chinh từng hỏi "Anh không thích dùng thứ này à, anh thật sự không đau chứ?""Sẽ không đâu." Trình Cố nói "Lần đầu tiên chúng ta cũng có dùng đâu mà? Cậu yên tâm, Trình đội của cậu đặc biệt lợi hại, cậu không làm tôi đau được đâu."Bởi vì Trình Cố không muốn dùng gel, lúc Tạ Chinh làm mở rộng luôn đặc biệt nghiêm túc, không ngại phiền phức, ngược lại là Trình Cố luôn vội vã, vừa rên rỉ vừa giục Chinh thực sự không chịu được anh cứ giục, lúc tiến vào đều rất cẩn thận, nhưng đến lúc làm rồi, lại làm anh đến kiệt sức Cố lắc đầu, khàn khàn giọng nói "Không có chuẩn bị."Tạ Chinh dừng lại hai giây, lòng rối như tơ vò có gel cũng chẳng có bao, nghĩa là anh chưa bao giờ cùng đàn ông khác làm? Hay là vẫn luôn làm mà chẳng cần bao?Cái ý nghĩ phía sau kia không thể nghi ngờ có thể khiến người ta bị lòng đố kị của mình bức Chinh ổn định tinh thần, đem dương v*t đặt ở kẽ mông Trình Cố, không lập tức chen vào, chỉ là chầm chậm mang theo một chút uy hiếp mà cọ có như vậy thôi mà hai chân Trình Cố đang quỳ đã mềm nhũn, Tạ Chinh tay trái nắm chặt, cảm giác được cậu bé của anh lớn thêm một Chinh nghĩ tiếp, cái vấn đề mà hắn vừa đưa ra thì đáp án hẳn là vế trước Cố hít thở càng ngày càng gấp, mông nhúc nhích hai lần, không biết là muốn thoát khỏi cây súng nóng bỏng kia, hay là vẫn muốn liều mạng mà va vào nòng Chinh tạm thời không dám tùy tiện tiến vào vì có thể làm bị thương Trình Cố, vì vậy dùng hết khả năng khắc chế, chỉ là nằm ở trên lưng Trình Cố, vừa hôn lên gáy anh, vừa cố gắng ra v*t cứ đưa đi đưa lại ở nơi đó, cảm giác thực khó có thể chịu đựng, Trình Cố cảm giác rõ ràng phía dưới của mình đang mở rộng, cúi đầu còn có thể nhìn thấy dương v*t của Tạ Chinh đưa qua lại giữa hai chân trải nghiệm này tươi đẹp mà dày vò, miệng huyệt chặt chẽ co rút muốn nòng súng tiến vào nghiền nát đỉnh lộng, chỉ cần Tạ Chinh muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể mở ra nơi đó, tiến quân thần tốc, làm cho anh mất hồn như bao giấc mơ trong quá khứ, mà Tạ Chinh chỉ làm khe đùi, chưa tiến vào bên trong thân thể thở Tạ Chinh gần bên tai, Trình Cố liền không kìm được mà trầm rằng quyết định không tiến vào, mà chỉ làm khe đùi, Tạ Chinh cũng có chút không kiềm chế được. Người đang nằm dưới thân hắn đã cất công tìm năm năm, bây giờ rốt cục cũng tìm được, hắn còn giả vờ làm quân tử làm gì nữa?Thế nhưng trên người Trình Cố có quá nhiều điểm đáng nghi, vừa nãy chính xác cũng bởi vì sợ nên mới run rẩy, chỉ một chữ "đau" thôi đã như cái đinh đâm vào lòng hắn, làm cho hắn không thể không duy trì chút tỉnh táo cuối hết tâm sức tìm kiếm Trình Cố, không phải vì muốn dằn vặt trả thù, chỉ muốn giữ lấy anh đồng thời dành cho anh tất cả yêu thương và chiều chuộng mà hắn Cố cắn chặt răng, không muốn lại để cho tiếng rên rỉ phát ra, Tạ Chinh tăng nhanh tốc độ, dương v*t để giữa mông anh mà làm, lúc nó sượt qua miệng huyệt, anh thậm chí có thể cảm nhận được các đường gân nổi thở của Tạ Chinh càng ngày càng nặng, vành tai Trình Cố đỏ đến mức như thấm máu, phía dưới được Tạ Chinh chăm sóc khẽ run phun ra chất lỏng màu trắng, một luồng lại một luồng, làm ướt bụng dưới và cả lông mu. Chất lỏng nhỏ xuống ghế sa lon, là hình ảnh dâm mỹ đã lâu không thấyTạ Chinh hừ nhẹ chạy nước rút, cuối cùng thực sự nhịn không được, vỗ mông bên phải Trình Cố hai cái, tàn nhẫn nói "Kẹp chặt!"Trình Cố tê rần xương cụt, dùng sức khép chân lại, bắp đùi lại run rẩy càng dữ ứng của anh kích thích Tạ Chinh, ánh mắt Tạ Chinh như lửa thiêu đốt sau gáy, anh ngừng thở, sắp không chịu Chinh làm mấy chục lần giữa hai chân run rẩy của anh, sau đó nắm tay anh, bắt anh nắm chặt cái của hắn từ phía trước, ra vào rồi bắn trong tay mu vốn đã ướt đẫm rồi lại dính thêm tinh dịch của Tạ Chinh, càng trở nên thêm dâm mỹ không chịu Chinh không nhúc nhích, nằm trên lưng Trình Cố hồi sức, hai tay để trên bụng dưới của Trình Cố, dưới bàn tay hắn, là hình xăm súng trường dính đầy tinh Cố nhắm mắt lại, đầu óc trống

tức phụ cùng thương