27. Cô cũng là một người không bình thường. (1) 28. Cô cũng là một người không bình thường. (2) 29. Tôi là sư thúc của cậu. (1) 30. Tôi là sư thúc của cậu! (2) 31. Tôi có thể dạy cậu đoán mệnh. (1) 32. Tôi có thể dạy cậu đoán mệnh. (2) 33. Cháu không thể gả cho trường
Truyện có nội dung xảy ra ở thời cổ đại phong kiến. Bệnh kiều vương gia dựa vào ta để tiếp tục sống. Chapter 752 ngày trước; Chapter 745 ngày trước; Chapter 7311 ngày trước Kế hoạch kết thúc có hậu cho nhân vật phản diện. Chapter 44.24 ngày trước;
Chương 10: Cường hôn (1) "A — Đại thúc thúi, tại sao ngươi lại không phân rõ phải trái như vậy!". Hạ Thiên sợ hãi kêu lên, vội vàng giơ tay ôm đầu, trông thấy đoản kiếm lao tới, nàng bi tráng nhắm mắt lại, xong rồi, thật sự phải viết di chúc ở đây rồi, trong đầu nàng chỉ hiện lên một câu, đó chính là "Trẻ nhỏ và đại thúc thật khó dưỡng.".
Vương Trí Nhàn lấy cái "thiểu năng" của một số người làm thước đo cho cả một dân tộc có hàng ngàn năm lịch sử và nền văn hiến huy hoàng thì thật là ấu trĩ. Nếu tiếp tục "tát" vào dân tộc bằng những lời lẽ thiếu suy nghĩ với những biện minh giả dối như ngày
Vào năm K407, tại Làng Buena thuộc Đất nước Fittia của Vương Quốc Asura, ông ấy là con trai cả được sinh ra từ một người cha là Hiệp sĩ cấp thấp của Vương Quốc Asura, Paul (K388 - k423), và từ một người mẹ từng là mạo hiểm giả và hồi phục sư, Zenith (K390 - K459).
aUlF. So với truyện Tướng Công Bám Người và Vương Phi Mười Ba Tuổi, thì Vương Gia Đại Thúc, Người Thật Xấu là một tiểu thuyết mới lạ hấp dẫn và có nội dung khác biệt so với hai tiểu thuyết Lịch sử - Xuyên không trên. Vương Gia Đại Thúc, Người Thật Xấu! xoay quanh nhân vật chính là nàng Hạ Thiên, một cô gái sống ở thế kỷ 21. Là một người theo chủ nghĩa duy vật, vốn không tin vào những chuyện xuyên không hay thần thánh ma quỷ, cô tốt nghiệp ngành dược rồi ra mở tiệm thuốc riêng để kiếm sống những tháng ngày bình yên, hạnh khi số phận đã tới , cô buộc phải xuyên không về quá khứ, trở thành vợ của một vị Vương Gia lớn tuổi và có tính cách lập dị. Không cam chịu số phận, Hạ Thiên bỏ trốn nhưng thất bại. Từ đó, mỗi ngày đều phải để cho tên Vương gia biến thái đó ôm ấp, cưỡng khổ của Hạ Thiên đó chính là tướng công của hắn - vị vương gia kia là một đại thúc có tuổi để ria mép đầy ra đó , còn được người dân tôn sùng là một đệ nhất đẹp trai. Khiến nàng chỉ biết cười khổ trong lòng mà tiếp tục sống nhờ trên thân xác người khác. Từ đây, biết bao nhiêu chuyện hài hước, oan gia đã xảy ra khi họ thành thân với nhau.
“. . .Hả? Hạ Thiên hiển nhiên không ngờ rằng Ân Tịch Ly sẽ nói như vậy, đầu tiên nàng có chút sững sờ, sau đó lại có chút lúng túng xấu hổ, thật là kỳ lạ, sao cứ như toàn bộ thế giới này đều biết Ân Dã Thần thích nàng vậy? Tại sao đến bây giờ nàng mới biết? Chẳng lẽ thật sự là do nàng quá chậm hiểu rồi sao?“Việc này . . . . Hắn thích ta thì cũng cần ta phải thích hắn mới được, nhưng ta lại không thích hắn . . .” Hạ Thiên mất tự nhiên nói thầm một nhiên nàng lại nghĩ tới điều gì, nghiêng đầu nhìn Ân Tịch Ly từ trên xuống dưới như đang dò xét “Này, đại thúc, không phải là ngươi . . . đang ghen đó chứ?”Toàn thân Ân Tịch Ly cứng đờ, trường bào chợt vung lên, hắn xoay người, lạnh lùng nói “Ghen? Bổn vương mà ghen sao? Đùa vui thật, mắc gì bổn vương phải ghen?!”“Thật sao? Thật là không có à?” Hạ Thiên nhìn cách hắn nói không được tự nhiên, trong lòng cảm thấy thật hoài nghi “Nếu không ghen, tại sao lại không dám nhìn ta? Ơ, đại thúc, sao tai ngươi lại đỏ lên như vậy?”“Chết tiệt! Im miệng! Không được gọi ta là đại thúc!” Ân Tịch Ly nổi cáu, dùng giọng điệu hung ác để che giấu sự bối rối khi bị người khác phát hiện, đây chính là dáng vẻ giấu đầu lòi đuôi’.“Không gọi ngươi là đại thúc, vậy chứ gọi là gì?” Hạ Thiên nghi ngờ hỏi, gọi đại thúc thật dễ nghe nha, huống hồ nàng đã gọi quen rồi, đại thúc này cũng thật kỳ lạ, trước giờ chẳng phải nàng vẫn luôn gọi hắn như vậy sao? Chả hiểu hắn bị làm sao, tự dưng bây giờ gọi đại thúc’ thì hắn lại nổi giận đùng đùng như vậy?“Gọi tên ta!” Ân Tịch Ly không chịu nổi khi thấy nàng gọi hắn là đại thúc mà lại đi gọi người khác bằng tên thân mật như vậy, nàng có thể gọi Dã Thần’, gọi Tử Dương’, gọi Nhậm Diệc’, vì sao lại không gọi hắn là Tịch Ly’? Chẳng lẽ hắn đã già thật rồi sao? Hắn cũng chỉ lớn hơn Dã Thần có vài tuổi thôi Thiên thấy cái dáng vẻ này của hắn, chính là dáng vẻ của một đứa trẻ muốn ăn kẹo mà lại không được ăn đây mà, nàng không khỏi nhíu mày, đại thúc rất để ý tới chuyện mình thân thiết với Ân Dã Thần sao?Nghĩ vậy, nàng chớp mắt mấy cái, dáng vẻ như có điều suy nghĩ, rõ ràng là đại thúc hay ghen nhưng vẫn cứ mạnh miệng không thừa nhận!Nhưng mà, tại sao lại phải ghen? Là vì nàng thân thiết với Ân Dã Thần sao? Vậy nên đại thúc mới không vui? Ngẫm nghĩ một hồi, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng dần ửng đỏ, chuyện này, chuyện này, chẳng lẽ đại thúc thật sự thích nàng sao?Trái tim mềm mại bỗng đập nhanh hơn, nghĩ đến khả năng này, trong lòng nàng lại không tự chủ được mà cảm thấy hồi hộp.“Này, đại thúc. . .” Nàng đột nhiên nhỏ giọng kêu, khuôn mặt đỏ hồng như quả táo chín, giọng nói dịu dàng mang theo chút ngượng giờ Hạ Thiên giống như một con cọp mẹ, bây giờ lại như một cô gái nhỏ đang làm nũng, khiến cho cái vị Ly vương điện hạ nào đó sửng sốt, nhất thời quên cả phản ứng.“Cái gì?” Hắn tức giận lên tiếng, thế nhưng lửa giận cũng dần dần lắng xuống, cuối cùng thì hắn cũng không nỡ tức giận với nàng . . . Ân Tịch Ly khẽ thở dài trong lòng.“Khụ khụ khụ, nếu ngươi không thích . . . vậy, từ nay về sau, ta ít tới chỗ của Dã Thần là được rồi . . . .” Hạ Thiên cúi đầu, nhỏ giọng nói, những lời cuối cùng, hầu như đã không còn nghe Ân Tịch Ly là người tập võ, không những võ công cao cường mà ngay cả gió thổi cỏ lay cách xa vài mét, hắn cũng có thể cảm nhận được, huống chi là giọng nói của Hạ thấy nàng nói vậy, hắn khẽ giật mình, trong ngực lại dâng lên một loại cảm xúc ngạc nhiên mừng rỡ “Nàng nói cái gì?” Nàng nói, nếu hắn không thích nàng thân thiết với Ân Dã Thần thì từ nay về sau nàng sẽ ít đến phủ tam hoàng tử đúng không? Hắn không nghe lầm chứ? Nha đầu này là đang . . . muốn hắn yên tâm sao?Khuôn mặt của Hạ Thiên lại càng đỏ hơn, thật ra thì nàng chỉ muốn đi vào, đại thúc đã không thích, nàng cũng không nhất định phải đi, huống hồ quan hệ giữa nàng và Ân Dã Thần quả thực là có chút phức tạp không thể nói rõ, trực giác của nàng cũng không muốn đối mặt, cũng muốn cố ý né tránh Ân Dã Thần, vậy nên nàng mới nói như thế . . . không ngờ lại nói đúng ý của đại thúc rồi?Lúc trước thì vẫn khá tốt, tuy nàng đã tha thứ cho Ân Dã Thần, mọi người ở cạnh nhau vẫn có thể làm bạn bè, nhưng nụ hôn ngày hôm nay khiến cho nàng cảm thấy hoảng loạn, trực giác muốn bỏ chạy, nàng cảm thấy mình không thể đến gần Ân Dã Thần, không thể ở cạnh hắn, vậy nên đoạn tình cảm này cũng nên giải quyết dứt khoát, tránh cho về sau lại dây dưa không môi Ân Tịch Ly chậm rãi cong lên, hắn cúi xuống nhìn bóng dáng nhỏ bé chỉ cao đến ngực mình, nghiêm túc hỏi “Thiên nhi, nàng nói thật chứ?”Hạ Thiên nhăn nhăn mũi, mất tự nhiên nói “Tin hay không tùy ngươi, ta đói muốn chết rồi, không thèm nói với ngươi nữa!”Mặt nàng lại nóng lên, nếu còn nói thêm nữa thì nàng sẽ mắc cỡ chết mất, vậy nên nàng vội vàng kiếm cớ chuồn Tịch Ly bật cười, cảm thấy buồn bực giận hờn mấy ngày nay đều bị một câu nói của đàng đánh bay đi đâu mất, hiện giờ trong lòng hắn tràn ngập tình ý ngọt ngào.“Đói rồi sao? Có muốn đến Phượng Hoàng lâu ăn một chút gì đó không?” Hắn nhìn bóng lưng đang vội vã chạy ra ngoài của Thiên chợt dừng lại, lập tức xoay người, đôi mắt to tròn lóe lên như sao sáng “Phượng Hoàng lâu? Đại thúc mời sao?”Ân Tịch Ly mỉm cười gật đầu “Cánh gà om rượu, heo sữa nướng, cá hồng yến chưng cách thủy, thịt viên phỉ thúy . . . nàng không muốn ăn sao?”Hắn nói một món, nàng lại nuốt nước miếng một lần, nói ra món cuối cùng thì nàng lập tức gật đầu liên tục, hô to một tiếng “Muốn!”Ân Tịch Ly không nhịn được mà cười phá lên, nhìn dáng vẻ này của nàng, ai không biết còn tưởng nàng là dân tị nạn ở đâu vừa đến, nha đầu này, rõ ràng là đã không có vị giác, vậy mà vẫn còn nhớ đến Phượng Hoàng lâu cơ thực, Ân Tịch Ly không biết, đúng là Hạ Thiên đã không còn vị giác, vậy nên cũng không thích ăn cơm, đối với một người không có vị giác mà nói, cho dù đồ ăn ngon thế nào thì cũng chẳng có mùi vị gì, thậm chí ăn nhiều còn có cảm giác buồn dĩ nàng nhớ Phượng Hoàng lâu như vậy là vì đồ ăn ở chỗ đó rất thơm, nàng chỉ cần ngửi mùi thôi là đã có thể không cần ăn cơm một ngày rồi!“Vậy thì đi thôi, chúng ta cùng đi!” Ân Tịch Ly vẫy tay với nàng, Hạ Thiên lập tức chạy tới, những chuyện vừa rồi đã bị nàng quăng tận đâu đâu rồi, chỉ vui vẻ ở bên cạnh nhắc nhở “Đại thúc, nhớ phải kêu một bình Túy tam bôi’ nữa đấy.”Nói đến Túy tam bôi’, khóe miệng Ân Tịch Ly không nhịn được mà khẽ giật giật, hắn vĩnh viễn sẽ không thể nào quên, cái đêm nào đó của bảy năm trước, dáng vẻ bưu hãn say khướt của nha đầu này . . . .Hắn bất đắc dĩ thở dài “Được, cái gì cũng có.”Hai người nghênh ngang đi tới Phượng Hoàng lâu, ông chủ của Phượng Hoàng lâu có ánh mắt rất tinh tường, tuy Ân Tịch Ly rất ít khi tới Phượng Hoàng lâu, nhưng ông chủ chỉ cần liếc mắt nhìn thì đã nhận ra vị này chính là Ly vương điện hạ, hắn không nói hai lời, lập tức mở ra một gian phòng rộng lớn, còn chuẩn bị đầy đủ cả rượu lẫn thức Thiên âm thầm cảm thán, đúng là Vương Gia, thật khác biệt, cái thân phận này cứ như là thẻ VIP, đi đến đâu cũng có thể hưởng thụ chất lượng phụ vụ cao nhất. “Thơm quá!” Hạ Thiên hít một hơi thật sâu, nàng nhắm mắt lại, tự lẩm bẩm nói “Không hổ là tửu lâu năm sao, quả nhiên là khác biệt!”Ân Tịch Ly mỉm cười “Thích thì ăn nhiều một chút.”Nàng gầy quá, nhìn nàng nhỏ bé tới nỗi hắn chỉ cần dùng một tay là đã có thể ôm trọn cả người nàng, Ân Tịch Ly có chút bất mãn, không được, hắn nhất định phải nuôi nha đầu này trắng trẻo mập mạp mới được!“Haha, không cần đâu!” Hạ Thiên cũng mỉm cười theo hắn, nàng rung đùi đắc ý nói “Những thứ này ngửi mùi rất thơm, nhưng bây giờ lại không thể ăn, cho dù ăn thì cũng không cảm nhận được mùi vị gì, sẽ khiến cho ta thất vọng, chờ sau này ăn cũng được mà.”Giọng điệu của nàng rất bình thản, không có chút thương tâm khổ sở nào, chỉ có chút tiếc nuối, bởi vì nàng cũng đã quen vậy, trong lòng Ân Tịch Ly khẽ nhói đau, đúng rồi, nha đầu này đã không còn vị giác, cho dù có bày món ngon của khắp thiên hạ ra trước mặt nàng thì hương vị cũng đều giống nhau, là vô tim khẽ siết chặt, cứ như bị một sợi dây thừng buộc chặt, chặt tới nỗi làm hắn thấy đau, Ân Tịch Ly nhẹ nhàng cầm bàn tay mảnh khảnh của nàng, giọng điệu như đang hứa hẹn “Thiên nhi, nàng yên tâm, không cần biết bằng cách nào, ta nhất định sẽ chữa khỏi cho nàng.”Hạ Thiên nhìn hắn, chớp mắt vài cái, khóe môi khẽ cong lên “Ồ, vậy ta phải cám ơn đại thúc rồi.”Kỳ thực, nàng căn bản đã không còn ôm hy vọng gì nhiều, đã nhiều năm như vậy, cũng đã khám tới mấy đại phu, nàng cũng đã sớm từ bỏ là bây giờ nghe Ân Tịch Ly nói vậy, trong lòng nàng lại cảm động không thúc là người nói được làm được, hắn đã nói như vậy thì hắn nhất định sẽ làm được, vậy nên nàng rất vui vẻ, cho dù có phải chờ bao lâu, nàng cũng không sợ, cho dù thật sự không thể chữa khỏi, nàng cũng không sao cả, chỉ cần có những lời này của hắn, vậy là đủ rồi.“Cái này chính là Túy tam bôi’ nha, hình như lần trước ta cũng đã uống, nhưng lại quên mất hương vị của nó rồi.” Hạ Thiên ôm lấy bầu rượu, vừa ngửi mùi vừa cố gắng nhớ lại hương vị của nó lúc Tịch Ly cười cười “Lúc trước nàng uống một hơi không ngừng nghỉ, uống xong thì lại say như chết, làm sao còn nhớ được mỹ vị của nó, một vò rượu ngon cứ như vậy mà bị nàng làm lãng phí.”Mặt nàng bỗng đỏ ửng “Không phải chứ? Làm gì lại đến mức ấy?”Ân Tịch Ly nhướng mày “Chẳng lẽ bổn vương lại đi lừa nàng, cũng không biết là con cái nhà ai, uống rượu say khướt còn làm loạn như vậy, cứ ôm khư khư lấy bổn vương, mãi mà không chịu buông, còn nói cái gì mà gà, gà bay nữa?”Đến bây giờ Ân Tịch Ly vẫn nghĩ mãi không ra, gà cũng sẽ biết bay sao? Quả nhiên là thật kỳ quái.“Khụ khụ, ngươi đừng có nói lung tung, ta nào có ôm lấy ngươi không buông chứ?” Hạ Thiên quẫn rồi, đời nào chịu thừa nhận tửu lượng của mình kém như vậy! Hơn nữa, tại sao mình lại nói ra mấy câu ngồi máy bay’ ngây thơ như vậy.“Sao bổn vương có thể nói lung tung? Nàng không những ôm khư khư lấy bổn vương, mà còn cởi. . .” Nói đến đây, Ân Tịch Ly bỗng dưng ngừng lại, ánh mắt hắn đột nhiên có chút kỳ quái.
Đôi mắt Ân Dã Thần trầm xuống, bóng dáng chợt lóe lên một cái, đang chuẩn bị bay lên đài cao để cứu Hạ Thiên, nhưng có một người tốc độ so với hắn còn nhanh hơn!Hạ Thiên không nghĩ tới tên này trông như vậy mà lại có võ công, nhất thời không để ý, bị hắn tóm được, một trận đau nhức truyền đến, nàng hít một hơi thật sâu, cảm thấy vai phải của mình chắc là bị hắn túm chặt đến bầm tím mải suy nghĩ xem nên tìm cách nào để thoát thân, đột nhiên, một bóng người vụt qua trước mắt nàng, Hạ Thiên có cảm giác sống lưng của mình căng lên, lại bất thình lình xoay người một vòng, rơi vào trong lòng của người nào Thiên ngẩn người, cảm thấy một hương vị rất đỗi quen thuộc ở gần trong gang tấc, nàng ngửi ngửi, có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên, chạm phải chòm râu quai nón nằm trên khuôn mặt tuấn tú “Đại thúc?”Đại thúc làm sao có thể ở đây? Lại còn cứu nàng như vậy?Cùng lúc đó, nhìn thấy Hạ Thiên đã được cứu, Ân Dã Thần túm chặt bả vai của Công Tôn Dịch, một quyền đánh xuống, Công Tôn Dịch dù sao cũng chỉ là một thư sinh, học võ là để phòng thân, làm sao có thể lợi hại như Ân Dã Thần, chỉ cần một quyền cũng có thể khiến hắn nằm gục rồi.“Ngươi không sao chứ?” Sắc mặt của Ân Tịch Ly trầm xuống, hắn mở miệng Thiên lắc đầu “Không có việc gì, nhưng mà, đại thúc, sao ngươi lại ở đây?”Ân Tịch Ly không đáp lời, hắn vốn là được mời tới đây làm giám khảo, lúc Hạ Thiên cùng Ân Dã Thần tới, hắn cũng đã nhìn thấy bọn Tịch Ly buông Hạ Thiên ra, tiến nhanh về phía Công Tôn Dịch, áo choàng xanh lam nhẹ nhàng như gió, phảng phất mang theo một cỗ hương vị lạnh lùng đặc trưng của riêng hắn, lạnh đến cực điểm.“Đấu thua lại còn đả thương người khác, ngươi quả thật là không đem bổn vương để vào mắt sao?” Hắn túm chặt lấy cổ áo của Công Tôn Dịch nhấc lên khỏi mặt đất. Công Tôn Dịch mới vừa rồi còn đang phẫn nộ, ngay lập tức biến thành sợ hãi, vội vàng giải thích “Không không không, Vương gia, đây chỉ là hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm. . . .!”“Hiểu lầm? Đến cả nàng mà ngươi còn dám đánh, bổn vương có cho phép ngươi đánh nàng sao?” Ngữ khí rét lạnh đến cực điểm, giống như một khối băng vạn năm không tan, khiến người ta tê buốt đến tận tim khắc này, sát ý và hàn ý của hắn hoàn toàn không thua kém gì Ân Dã Thần thường ngày, chẳng qua là mọi người gặp Ân Dã Thần nhiều hơn nên cũng đã quen rồi, nhưng còn hắn lại đột nhiên thay đổi như vậy, giống như là đang từ đám mây lại rớt xuống địa ngục, âm trầm khiến cho người ta cảm thấy khiếp Thiên có chút cảm động, không thể tưởng tượng được, đại thúc mọi ngày vẫn hay khi dễ nàng, vậy mà bây giờ lại vì nàng mà ra mặt. . . . .“Vương. . .Vương gia. . . .Là do nàng ta trước. . . .Khụ khụ. . . . .” Công Tôn Dịch cảm thấy ủy khuất trong lòng, rõ ràng là Hạ Thiên mắng chửi người, tại sao bây giờ người có lỗi lại là hắn? Hắn hoàn toàn quên trước đó chính mình cũng mắng chửi người khác, Hạ Thiên chẳng qua chỉ là lấy đạo lý “của người trả lại cho người” mà thôi.“Ngươi còn dám nói?” Ân Tịch Ly hoàn toàn nổi giận “Nàng là người của bổn vương, chỉ có bổn vương mới có thể khi dễ nàng, còn ngươi —— “ đã phạm vào điều tối kỵ của hắn.“. . . . .” Hạ Thiên im lặng, tên đại thúc thối tha, còn tưởng là hắn thật sự tốt bụng, vì nàng mà ra mặt, kết quả là bởi vì hắn không cho phép người khác khi dễ nàng, chỉ có hắn mới được phép! Mẹ nó, cái người này sao lại như vậy chứ? Nàng thu hồi lại sự cảm động lúc nãy nha! Một tay ném Công Tôn Dịch ra khỏi đài cao, Ân Tịch Ly lạnh lùng đứng ở giữa đài, nhìn xuống tất cả đám thư sinh phía bên dưới, thản nhiên nói “Người này tâm thuật bất chính trong lòng không ngay thẳng, chính trực , ngạo mạn khinh người, thân là một người có học thì phải hiểu rằng biển học là bao la, sao có thể bởi vì một chút học thức mà trở nên ngông cuồng, bổn vương tuyên bố, tên của hắn sẽ vĩnh viễn bị xóa khỏi danh sách tiến quan, bổn vương không hy vọng những người có học ở vương triều Vũ Trinh ta mà lại tâm cao khí ngạo như vậy, kẻ nào như thế, kết cục sẽ giống như hắn!”Xóa tên khỏi con đường làm quan!Khuôn mặt của Công Tôn Dịch lập tức trở nên trắng bệch!
Hạ Thiên là một cô gái đến từ thế giới hiện đại. Tốt nghiệp ngành dược, cô mở một cửa hàng bán thuốc và có một cuộc sống ổn định. Đột nhiên một ngày, cuộc sống ấy của cô bị phá vỡ khi có người tố cô bán thuốc giả, hại cô phải chạy sống dở chết dở để thoát khỏi cảnh sát. Ngay lúc ấy, cô đã bất ngờ xuyên không trở về thế giới cổ đại. Cứ ngỡ xuyên không, cô sẽ được như những nữ chính ngôn tình khác, được gặp những soái ca, những mỹ nam. Nhưng cô thì ngược lại. Xuyên đến một thế giới xa lạ, cô lại bị một cường nhân cưỡng hôn, ôm ấp. Hơn cả, hắn lại không phải là một mỹ nam nào đó mà lại là một đại thúc miệng đầy ria mép. Nàng lại càng không hiểu rằng tại sao ở nơi đây, một ông chú như hắn lại được mọi người tôn sùng, ca tụng là đệ nhất mỹ nam. Nàng bị ép lấy hắn nhưng nàng thực sự không muốn. Chỉ cần nghĩ đến khi phải sống chung với hắn, ngày ngày nhìn bộ mặt của hắn, nàng đã cảm thấy đáng sợ rồi. Nghĩ vậy, nàng bỏ trốn. Nhưng xui xẻo, kế hoạch của nàng không thành. Cuộc sống hôn nhân của hắn với nàng cứ như vậy diễn ra. Ở gần nhau, tình cảm đặc biệt của hai người hình thành và cứ thế lớn dần. Nhưng liệu, khi họ yêu nhau, tình yêu của cả hai có đủ lớn để vượt qua tất cả những sóng gió.
Truyện Audio CV Lịch Sử Xuyên Không Vương Gia Đại Thúc, Người Thật Xấu! Tổng đề cử Vương Gia Đại Thúc, Người Thật Xấu! Đã có 3 người đánh giá / Tổng đề cử Giới thiệu Mục Lục Nghe Audio Kiếm Điểm Truyện Vương Gia Đại Thúc, Người Thật Xấu! xoay quanh nhân vật chính là nàng , một cô gái thế kỷ 21 , một người tốt nghiệp ngành dược để rồi ra mở tiệm thuốc riêng để kiếm sống ...Số phận đã tới , cô phải xuyên không để gặp một cao nhân đang bắt mình phải chịu hắn ôm ấp cưỡng hôn . Đó là một đại thúc có tuổi để ria mép đầy ra đó , còn được người dân tôn sùng là một đệ nhất đẹp trai ??? Đẹp trai chỗ nào , đúng là điên hết rồi .Nàng nghỉ uẩn , không muốn bị ép cưới cho gã đó nên đã bỏ trốn . Nhưng không thành nên đành sống chung với người đàn ông kia !!! Một câu chuyện gia đình hài hước được bắt đầu sau khi họ thành thân với nhau ... Tags doc truyen vuong gia dai thuc nguoi that xau! nguoi that xau! full nguoi that xau! prc vuong gia dai thuc
vương gia đại thúc người thật xấu