Võng Du Chi Ta Là Võ Học Gia. 02/03/2020. 4.1/5 - (15 bình chọn) Tác giả: Thiết Ngưu Tiên. Thể loại: Cạnh Kỹ, Đô Thị, Võng Du. Loại: Truyện convert. Võng Du Chi Ta Là Võ Học Gia tập 3 - Nhưng mà trò chơi chính là trò chơi. Võng Du chi ta là Võ Học Gia trình làng vắn tắt: Tại nơi này võ học tập tận cố kỉnh, không chỉ có có Võ Học Gia không kiếm được việc có tác dụng, đang liền trong trò đùa Cách Đấu Gia số đông là dòng vô ích chức nghiệp! Võng du chi ta là võ học gia Hán việt: Võng du chi ngã thị vũ học gia . Tác giả: Thiết ngưu tiên. Thể loại: Tiểu thuyết khoa huyễn . Nguồn truyện: 69shuorg. Loại truyện: nhúng tự động. Nhập thời: 2020-09-26 06:30:31. Võng Du chi ta là Võ Học Gia giới thiệu vắn tắt: Tại nơi này võ học tận thế, không chỉ có Võ Học Gia không tìm được việc làm, đã liền trong trò chơi Cách Đấu Gia đều là cái vô dụng chức nghiệp! Lúc một cái chính thức Võ Học Gia nhặt lên cái này vô dụng chức nghiệp thời điểm, nó vinh quang đem chiếu rọi toàn bộ đại lục! Võng Du chi ta là Võ Học Gia giới thiệu vắn tắt: Tại nơi này võ học tận thế, không chỉ có Võ Học Gia không tìm được việc làm, đã liền trong trò chơi Cách Đấu Gia đều là cái vô dụng chức nghiệp! Lúc một cái chính thức Võ Học Gia nhặt lên cái này vô dụng chức kgec. Main của chúng ta, một đại thiếu gia thiên tài võ học, được hầu hạ cơm bưng nước rót thì biết làm gì sau khi theo vợ rời khỏi gia tộc, Vương Vũ lại chả biết gì làm gì ngoài võ vợ giới thiệu chơi Trọng Sinh để kiếm tiền – một game thế giới thực tế ảo bẩn bựa từ người chơi tới NPC. Từ đây cuộc sống hắn sang một trang Chân Giáo là một bang hội ít người, nhưng nổi tiếng về độ vô sỉ và bẩn bựa, chỉ là thực lực ai nấy đều vô cùng cao, nên cũng ko ai “thịt” được bọn họ. Mỗi một game thủ trong hội Toàn Chân Giáo này đều có cá tính vô cùng đặc biệt, kẻ thì vờ chính trực nhưng bụng đầy ý nghĩ xấu, người thì đã bày mưu kế chơi ai là chỉ có thành công, kẻ thì bựa tới mức không ai bì kịp…“Hũ mực đen” Toàn Chân Giáo này gặp được “tờ giấy trắng thật thà” Vương Vũ trong game Trọng cuộc ai sẽ nhuộm màu ai?Mời các đạo hữu đón đọc bộ truyện Ta Là Võ Học Gia Đã dịch full, đầy hài hước và thú vị từ main chính cho tới nhân vật phụ lẫn NPC này để có những tràng cười vui vẻ sau những ngày làm việc học hành mệt đọc truyện nhé!!!!!!!!! Main của chúng ta, một đại thiếu gia thiên tài võ học, được hầu hạ cơm bưng nước rót thì biết làm gì sau khi theo vợ rời khỏi gia tộc, Vương Vũ lại chả biết gì làm gì ngoài võ thuật. Được vợ giới thiệu chơi Trọng Sinh để kiếm tiền – một game thế giới thực tế ảo bẩn bựa từ người chơi tới NPC. Từ đây cuộc sống hắn sang một trang mới. Toàn Chân Giáo là một bang hội ít người, nhưng nổi tiếng về độ vô sỉ và bẩn bựa, chỉ là thực lực ai nấy đều vô cùng cao, nên cũng ko ai “thịt” được bọn họ. Mỗi một game thủ trong hội Toàn Chân Giáo này đều có cá tính vô cùng đặc biệt, kẻ thì vờ chính trực nhưng bụng đầy ý nghĩ xấu, người thì đã bày mưu kế chơi ai là chỉ có thành công, kẻ thì bựa tới mức không ai bì kịp… “Hũ mực đen” Toàn Chân Giáo này gặp được “tờ giấy trắng thật thà” Vương Vũ trong game Trọng Sinh. Mời các đạo hữu đón đọc bộ truyện Ta Là Võ Học Gia Đã dịch full, đầy hài hước và thú vị từ main chính cho tới nhân vật phụ lẫn NPC này để có những tràng cười vui vẻ sau những ngày làm việc học hành mệt mỏi. Cùng đọc truyện nhé!!!!!!!!! Ở thời buổi võ học suy tàn này, không chỉ có người tập võ không tìm được việc làm, Võ Sư cũng là một nghề nghiệp vô dụng trong trò chơi! Lúc một người tập võ chân chính chọn phải nghề nghiệp vô dụng ấy, vinh quang của nó đã chiếu rọi toàn bộ đại lục! -> Truyện bao hài, nhân vật chính bao mạnh, nhân vật phụ và quái thì bựa miễn bàn. Thỉnh nhảy hố thử để tìm hiểu thêm!!! - Muốn tìm một câu chuyện có não, hài bựa và dịch tốt thì chắc chắn đạo hữu đừng nên bỏ qua bộ Ta Là Võ Học Gia này, mỗi ngày ra đều đặn 5 chương hoặc hơn, ủng hộ team dịch nhé. Trong tòa nhà cao tầng ở thành phố L, một người đàn ông đeo kính có vóc người nhỏ thó ngồi trước bàn làm việc. Ở trước mặt hắn ta là một người đàn ông cao to vạm vỡ. Người đàn ông này có khuôn mặt hình vuông, hai hàng lông mày kiếm và đôi mắt ngời sáng, dáng vẻ khí phách, trông rất là oai phong. "Cậu tên là gì?" Dường như rất bất mãn với khí thế đó của người đàn ông cao lớn, người đeo kính hỏi với vẻ khinh khỉnh. "Vương Vũ!" "Có bằng cấp gì?" Vương Vũ đáp với vẻ khá xấu hổ "Không có bằng cấp gì..." Nghe Vương Vũ nói vậy, tên đeo kính cười ha hả không chút kiêng dè "Ha ha ha, không có bằng cấp mà cũng dám ứng tuyển vào công ty của chúng tôi á? Cậu có biết công ty chúng tôi là một trong năm trăm công ty đứng đầu cả nước, tuyển nhân viên chí ít cũng phải từ nghiên cứu sinh trở lên không..." "..." Vương Vũ thở dài một hơi, lẳng lặng quay người đi tới công ty khác. "Ấy, cậu chờ chút đã!" Lúc này tên đeo kính đột nhiên gọi Vương Vũ lại "Tuy là cậu thất học, nhưng chắc hẳn cậu vẫn có cái gì đó chứ... Nhà xưởng bên kia của chúng tôi đang tuyển thợ này.” "Võ công!" “Võ công?” Nghe Vương Vũ nói như vậy, tên đeo kính sầm mặt xuống. Đã là thời đại nào rồi mà vẫn còn có người tin rằng trên thế giới này có “võ công”, sao cậu không nói luôn là mình biết ngự kiếm phi hành luôn đi? Có khi còn có thể giới thiệu cho cậu qua làm bên công ty chuyển phát nhanh ấy chứ. "Ha ha ha! Thú vị thật đấy! Có nghe thấy cậu ta bảo là cậu ta biết võ công không!" Tên đeo kính chỉ vào Vương Vũ, cười nói với đám người hai bên. Tất cả những người khác đều cười theo, võ công, thời đại nào rồi, lại còn có người biết thứ này nữa... Vương Vũ có chút tức giận, biết võ công đâu có mất mặt gì, sao bọn họ lại cười lớn như vậy. "Ê người ngoài hành tinh, lượn đi, chỗ này không hợp với cậu đâu! Ha ha, đồ thần kinh!" Tên đeo kính cười vang, nói. Vương Vũ căm tức nhìn tên đeo kính "Nói năng phải tôn trọng người ta chút!" Tên đeo kính vẫn cười nhạo như trước "Tôn trọng? Cậu không nhìn xem đây là chỗ nào! Mau biến đi, không thì tôi gọi cảnh sát giờ!" "... Võ dĩ đức vi tiên!" Vương Vũ trợn mắt trừng tên đeo kính, lại nhớ tới lời dạy của cha ông từ tấm bé, buông lỏng nắm đấm đang nắm thật chặt, lẳng lặng đi ra khỏi tòa nhà Nhân Tài. *Võ dĩ đức vi tiên Học võ phải lấy đạo đức làm đầu. Vương Vũ rất chán chường đi ra khỏi tòa nhà đó, hắn lê bước nặng nề đi tới chung cư sang trọng bậc nhất thành phố L - vịnh Ánh Trăng. "Ông xã, anh về rồi à!" Vương Vũ vừa mở cửa ra, một cô gái trẻ đẹp đeo tạp dề nhào tới, ôm Vương Vũ, hôn hắn một cái "Anh đi nghỉ trước đi, bữa trưa sắp xong rồi..." "Ừ!" Vương Vũ đáp lại, hắn mở cửa phòng ngủ ra rồi nằm vật xuống giường, đầu óc rối bời. Sao thói đời ngày nay lại sa đọa thế này? Biết võ công là có tội sao? Đã hai tháng rồi, ngay cả một công việc mà hắn cũng không kiếm được, đường đường đàn ông con trai, thế mà hắn lại để vợ nuôi. Ngay khi Vương Vũ mải mê suy nghĩ, cửa phòng ngủ mở ra "Ông xã, ra ăn thôi. Hôm nay em nấu món sườn kho tàu mà anh thích nhất đấy..." "Anh biết rồi!" Vương Vũ móc đôi dép lê ra từ dưới gầm giường, chán chường bước ra ngoài. Nhìn bàn đầy các món ăn, Vương Vũ lại càng khó chịu. Hắn cầm nửa chiếc bánh màn thầu trong tay, hồi lâu vẫn chưa ăn hết. "Ông xã sao vậy? Anh không được vui à? Hay là thức ăn không hợp khẩu vị?" Cô gái hỏi. Vương Vũ đáp "Bà xã, bắt đầu từ ngày mai chúng ta ăn uống bình thường thôi nhé, không cần phải giống như trước đây đâu!" Cô gái lắc đầu "Làm vậy sao được, đừng nhìn em không biết võ công, nhưng em biết những người tập võ như các anh phải đầy đủ dinh dưỡng. Chỗ này tuy thua kém nhà mình, nhưng em không thể để anh đói bụng được!" Cô nói không sai, người tập võ cần nhất là dinh dưỡng, ngày nào cũng canh suông nhạt nhẽo thì đã không có sức mà đứng được, còn tập võ thế nào nữa? Ví dụ như Vương Vũ, hắn là vị thiên tài tuyệt thế của gia tộc, lúc tập võ còn có chuyên gia dinh dưỡng, nhân viên xoa bóp chuyên nghiệp... Chi phí cho ngày đó mà so với hiện tại, quả thực chênh lệch như trên trời dưới đất vậy. Vương Vũ thở dài "Thôi, để anh làm một người bình thường luôn đi. Cứ tiếp tục như này em vất vả quá, anh lại chẳng thể làm gì cho cái nhà này..." Nhìn bà xã mình đã sang đông rồi mà vẫn mặc đồ mùa thu mỏng manh, Vương Vũ chợt thấy đau lòng. Cô gái cười cười, đặt bát đũa xuống, khẽ vuốt ve gò má Vương Vũ, thủ thỉ "So với những thứ anh đã từ bỏ vì em, chút vất vả ấy có là gì. Em làm thêm gì đó thì tốt rồi, em sẽ tới nhà hàng gần chung cư xin làm phục vụ, một ngày có thể kiếm được tám mươi tệ, còn được bao ăn nữa!" "Anh..." Nước mắt đong đầy trong vành mắt Vương Vũ, hắn cố nén không để chúng rơi xuống. Ăn xong, cô gái thu dọn bàn ăn, Vương Vũ thì im lặng đóng cọc trên ban công, những tiếng "binh", "binh" vang lên không dứt. Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, cô gái đi ra ban công, nói với Vương Vũ "Ông xã, nếu anh thấy ngột ngạt thì ra ngoài đi dạo đi!" "Không ngột ngạt, anh ở nhà nhiều quen rồi!" "Đúng rồi, dạo này công ty bên em mới có một trò chơi mới, rất là hot, anh chơi không, em kiếm thiết bị cho anh!" Cô gái đột nhiên hỏi, mắt tỏa sáng. Vương Vũ quay đầu lại "Trò chơi? Thiết bị? Chắc là tốn không ít..." Cô gái nói "Chỉ mấy nghìn tệ thôi..." "Không chơi!" Dứt lời, Vương Vũ tiếp tục đóng cọc. "Ôi!" Cô gái thở dài "Em đi làm đây, chiều anh nhớ cất chăn bông ngoài ban công vào nhé. Tầm bốn giờ sẽ có khách tới xem phòng!" "Anh biết rồi!" Cô gái đi rồi, Vương Vũ lại cầm áo khoác, mặc giầy, đi tới thị trường tuyển dụng. "Mình đã thế này rồi, còn chơi game gì chứ... Bà xã à, em đang định nuôi anh như nuôi con trai à?" Vương Vũ cười khổ một tiếng, lẩm bẩm. Cô gái tên là Mục Tử Tiên, là vợ của Vương Vũ, làm nhân viên chăm sóc khách hàng của công ty game Long Đằng, lương một tháng cũng tầm năm, sáu nghìn tệ. Thời buổi này, năm sáu nghìn tệ cũng chỉ đủ sống mà thôi. Với người có sức ăn như Vương Vũ, số tiền đó chỉ đủ cho hắn ăn. May là hai vợ chồng có nhà ở chỗ này, không thì cả hai chỉ có thể ăn ngủ đầu đường xó chợ. Cũng vì cuộc sống túng quẫn nên bọn họ đã phải cho thuê hai phòng khác, như vậy bọn họ còn dư dả chút ít. Chợ việc làm nhộn nhịp hối hả, quả thực rất xứng với cái từ "chợ" này. Đâu đâu cũng là người đi tìm việc, ai nấy đều cầm một tấm biển, bên trên có viết về sở trường, đặc điểm, cần được tuyển! Vương Vũ rất bất đắc dĩ, vì hắn tập võ từ nhỏ, được dạy kèm tại nhà nên không có bằng cấp. Cũng vì tập võ, mọi ăn uống sinh hoạt cơ bản nhất của hắn đều do người khác chăm sóc, ngoài việc ăn nhiều ra thì hắn không còn bản lĩnh nào khác, chứ đừng nói tới sở trường. Vương Vũ không dám viết trên tấm bảng là hắn giỏi về võ công, bởi hắn sợ lại bị người ta cười nhạo. Những tiếng cười nhạo ấy chói tai vô cùng, luôn khiến Vương Vũ cảm thấy bọn họ không cười nhạo bản thân hắn, mà đang cười nhạo võ công... Từ bé Vương Vũ đã luôn tự hào về võ công, đã luôn kiêu ngạo về nó, điều khiến hắn ngứa mắt nhất là thấy thứ mình yêu thích nhất bị người ta giẫm đạp. Vương Vũ ngồi xổm bên đường cả một tiếng đồng hồ, mà chẳng có ai thèm nhìn hắn. Chờ mãi không có kết quả, Vương Vũ thấy miệng đắng lưỡi khô. Hắn ra khỏi chợ việc làm, đi tới hàng tạp hóa định mua một chai nước, lúc này hắn mới chợt nhớ ra là hai tệ cuối cùng trong ví hắn đã dùng để bắt xe buýt rồi... Hắn cầm ví tiền trong tay, không biết nên làm thế nào. Chủ quán thấy hắn như vậy, tỏ ra không đành lòng, chỉ vào hệ thống cung cấp nước cách đó không xa "Bên kia có chỗ cung cấp nước uống kìa!" Vương Vũ thở dài, đang định bước đi, đúng lúc này một người chạy tới đụng vào người hắn, làm ví rơi xuống đất, một tờ tiền màu đỏ rớt ra. Nước mắt Vương Vũ lập tức chảy xuống, mấy trăm tệ này, hẳn là bà xã nhét vào ví cho hắn. Cô ấy sợ lòng tự trọng của hắn quá cao, nên đã lén lút nhét tiền vào ví. Người vợ tốt như vậy, chính hắn không những không cho cô ấy hạnh phúc mà cô ấy đáng nhận được, trái lại còn trở thành gánh nặng đè lên đôi vai cô. Là một thằng đàn ông, hắn quá ư là thất bại! "Có kẻ giật túi kìa! Mau chặn hắn lại!" Đúng lúc này, một tiếng thét to kéo Vương Vũ ra khỏi dòng suy nghĩ! Mời các bạn đón đọc Võng Du Chi Ta Là Võ Học Gia của tác giả Thiết Ngưu Tiên. Chương 1009 Dư Huy Thành thành chủ Tiểu thuyết Võng du chi ta là võ học gia tác giả Thiết Ngưu Tiên Nén bi thương thuận biến, bốn cái đơn giản tự để lộ ra Vương Vũ chuyến này gian nan. Nhưng mà bất đắc dĩ Vương Vũ chỉ được nhắm mắt bước lên hành trình. Trải qua mấy chục phút xóc nảy, Vương Vũ đi tới Thiên Long thành. Thiên Long thành Vương Vũ có thể không xa lạ gì, lúc trước Vương Vũ nhưng dù là ở đây làm thịt một cái Long, trở thành Long tộc cừu hận đối tượng. . . Đáng nhắc tới chính là, Toàn Chân giáo đối thủ một mất một còn Thiên Hạ mạt thế sào huyệt cũng ở nơi đây. Thiên Long thành tại bối cảnh cố sự bên trong là Long tộc hàng xóm, bởi cùng Long Đảo liền nhau, những kia thời kỳ động dục Cự Long cũng không có việc gì liền yêu tới nơi này đi bộ, vì lẽ đó nơi này quái vật bao nhiêu đều có chút Long đặc thù, thành thị phong cách cũng nhiều cùng Long móc nối. Đương nhiên, Thiên Long thành player so với bất luận người nào cũng biết Cự Long đáng sợ. Rơi xuống phi thuyền Vương Vũ thẳng đến phủ thành chủ mà đi. Thiên Long thành phủ thành chủ cùng Dư Huy Thành như thế, đều có vệ binh canh gác, phàm là tầm thường player cũng không thể tùy ý ra vào. Có điều Vương Vũ nhưng là một ngoại lệ, bởi vì Vương Vũ có Dư Huy Thành thành chủ thân phận, vì lẽ đó rất thuận lợi liền đến đến thị chính phòng khách. Lúc này, một cái vóc người cao to người đàn ông trung niên đi ra, trùng Vương Vũ chắp tay nói "Dư Huy Thành chủ đại giá quang lâm, Long mỗ chưa từng xa nghênh, thất kính thất kính." Hắc, này tây huyễn bối cảnh cố sự bên trong, NPC nói chuyện một cỗ Trung Quốc gió, thực tại có chút không ra ngô ra khoai, có điều Vương Vũ nhìn một chút trung niên nam nhân kia tên, lập tức thoải mái. Đồ Long Thiên tướng Long Ngạo Thiên Thiên Long thành thành chủ Không trách đây, này nếu như đặt ở những khác cố sự bên trong, thỏa thỏa chính là nhân vật chính a. "Dễ bàn dễ bàn!" Vương Vũ chà chà than thở, cũng trùng Long Ngạo Thiên chắp tay. Theo nói, Vương Vũ cùng Long Ngạo Thiên tiến vào phòng nghị sự. Hai người sau khi ngồi xuống, Long Ngạo Thiên nịnh nọt nói "Đã sớm nghe nói Dư Huy Thành chủ thanh niên tuấn kiệt, suất lĩnh Dư Huy Thành thoát ly quang minh giáo đình che chở, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền." "Nơi nào nơi nào, may mắn mà thôi!" Vương Vũ liên tục xua tay, biểu thị khiêm tốn. "Ha ha ha!" Long Ngạo Thiên cười ha ha nói "Sự ở người làm, nào có may mắn nói chuyện, không biết Dư Huy Thành chủ hôm nay tới đây để làm gì?" Không hổ là làm thành chủ, nói chuyện chính là khiến người ta yêu thích nghe, hơn nữa biết Vương Vũ không phải đến với hắn phí lời, tùy tiện hàn huyên vài câu liền tiến vào đề tài chính. Vương Vũ nói "Phải làm sao không thể nói là, chỉ là muốn mượn ngài truyền tống trận dùng một lát, không biết Long huynh thả không tiện!" "Sách. . . Cái này mà." Nghe được Vương Vũ, Long Ngạo Thiên lông mày lập tức liền cau lên đến, sau đó có chút khó khăn nói "Dư Huy Thành chủ chẳng lẽ là muốn lên Long Đảo?" "Không sai! Ta tu hành gặp phải bình cảnh, muốn đi Long Đảo tìm cao Long chỉ điểm một, hai." Vương Vũ cũng không có ẩn giấu. "Ừm!" Long Ngạo Thiên gật đầu một cái nói "Lấy Dư Huy Thành chủ uy danh, cái kia Long Đảo đến cũng có thể đi, chỉ có điều ta truyền tống trận này mà, cần thiết năng lượng khá lớn, cần một ít chuẩn bị." "Chuẩn bị?" Vương Vũ suy nghĩ một chút hỏi "Khoảng chừng nhiều lắm lâu?" Long Ngạo Thiên nói "Nhiều thì nửa năm, chậm thì một nguyệt!" Nghe Long Ngạo Thiên vừa nói như thế, Vương Vũ không khỏi nở nụ cười. Nhiều thì nửa năm, chậm thì một nguyệt. . . Trong game thời gian có thể không đám người, đừng nói thời gian nửa năm, thời gian một tháng liền đủ để phế bỏ một siêu cấp cao thủ. Dựa theo hệ thống trước sau như một, này họ Long tám phần mười là ở cật nã tạp yếu, chỉ có điều ăn so sánh với Dư Huy Thành đám kia không nội hàm NPC đẹp đẽ một ít mà thôi. Vương Vũ lập tức lấy ra một túi tiền, cười nói "Tại hạ đến vội vàng, cũng không có mang lễ vật gì, tiểu chút lòng thành không được kính ý, kính xin Long lão ca giúp đỡ." "Ha ha!" Long Ngạo Thiên ha ha một hồi cười, đem Vương Vũ túi tiền tiếp nhận, ước lượng một hồi nói "Dư Huy Thành chủ nói gì vậy, ngươi huynh đệ ta không nên khách khí như thế, nếu như là ngươi muốn dùng, truyền tống trận ba ngày liền có thể sử dụng." "Ba ngày?" Vương Vũ bĩu môi, đừng nói ba ngày, một ngày cũng không kịp đợi a. . . Liền Vương Vũ lại móc ra cái khá lớn túi tiền đưa tới nói "Long ca, ta có việc gấp." Long Ngạo Thiên ước lượng một hồi Vương Vũ túi tiền, thoả mãn cười nói "Ta vốn định dùng truyền tống trận ra một chuyến xa nhà vì lẽ đó trước đây không lâu vừa dự trữ năng lượng, Nếu Dư Huy Thành chủ đều như vậy nói rồi, cái kia ta không thể làm gì khác hơn là đem cơ hội này tặng cho huynh đệ ngươi!" "Tạ Long ca!" Vương Vũ vội vàng nói tạ. Đồng thời trong lòng âm thầm khinh bỉ, miêu liền chưa từng nghe nói trí năng NPC có thể khắp thế giới chạy loạn! Theo Long Ngạo Thiên, Vương Vũ đi tới Thiên Long thành phủ thành chủ hậu viện, đúng như dự đoán, ở Long Ngạo Thiên trong hậu viện, bày ra một to lớn truyền tống trận. "Dư Huy Thành chủ, đây chính là truyền tống trận, có điều mỗi người mỗi ngày chỉ có thể dùng một lần, ngươi nhất định phải dùng?" Long Ngạo Thiên hỏi. "Ừm! !" Vương Vũ gật gật đầu, tiền đều bỏ ra, không cần không phải lãng phí à. Nói lời này, Vương Vũ trùng Long Ngạo Thiên chắp tay, một cước bước vào truyền tống trận. Cùng lúc đó, một đoàn ánh sáng màu lam đem Vương Vũ bao vây, cảnh tượng nhất chuyển, Vương Vũ xuất hiện ở một chỗ khác đồ. Gợi ý của hệ thống Ngươi phát hiện Long Đảo, thu được EXP xxxxx điểm. "Nguyên tới nơi này chính là Long Đảo!" Nhìn thấy gợi ý của hệ thống, Vương Vũ không nhịn được nhìn bốn phía lên. Long Đảo không hổ là Long tộc nơi ở, cảnh tượng sự rộng rãi mênh mông vô bờ, hơn nữa hết thảy cảnh tượng đều có thể dùng một chữ khái quát, vậy thì là đại! To lớn cây cối, to lớn tảng đá, thậm chí cỏ dại, đều là to lớn. Vương Vũ như vậy khôi ngô cái đầu, đứng trong bụi cỏ có thể lộ ra nửa cái đầu. Mênh mông vô bờ vùng quê bầu trời, mấy con màu đỏ Cự Long bay lượn ở trên trời, trong bụi cỏ dại, ô tô to nhỏ ấu long trên đất lăn lộn. Vương Vũ chính phải cẩn thận địa né qua những này Long tộc, đột nhiên chỉ nghe một tiếng sấm nổ loại âm thanh ở bên tai hưởng lên. "Người ngoại lai, ta là Long Đảo chi chủ thần thánh long hoàng, ngươi là cái nào người, dĩ nhiên gánh vác Đồ Long giả xưng hào, đến Long Đảo diễu võ dương oai? Hẳn là cho rằng cho chúng ta Long tộc dễ ức hiếp?" "? ? ?" Vương Vũ nghe vậy sững sờ, vội vã bốn phía nhìn lại, nhưng không có phát hiện nửa bóng người, Vương Vũ không khỏi cả kinh nói "Ta là Dư Huy Thành thành chủ Thiết Ngưu, tới nơi này là tìm đạt liệt tư." Hắn miêu, tuy rằng không biết này thần thánh long hoàng ở nơi nào, thế nhưng hàng này ngữ khí hiển nhiên không thế nào hữu hảo. Ngẫm lại cũng là, Vương Vũ cõng lấy Đồ Long giả xưng hào đến Long Đảo lắc lư, thật có chút không coi ai ra gì ý tứ. Có điều nghe được Vương Vũ, thần thánh long hoàng ngẩn ra, ngữ khí từ căm thù biến thành ngạc nhiên "Ồ? Ngươi chính là Dư Huy Thành thành chủ?" "Là ta!" Vương Vũ gật đầu một cái nói. Lúc này Vương Vũ đột nhiên phát hiện, từ khi Dư Huy Thành thoát ly Quang Minh trận doanh che chở sau khi, Dư Huy Thành thành chủ danh hiệu này có vẻ như ở NPC trong mắt vô cùng có trọng lượng. Tỷ như vừa nãy Long Ngạo Thiên, nhìn thấy Vương Vũ chính là một trận nịnh hót, mặc dù là thần thánh long hoàng, nhìn thấy mang theo Đồ Long giả xưng hào Vương Vũ, thái độ cũng lập tức có chuyển biến. Xin nhớ quyển sách thủ phát vực tên . . Điện thoại di động bản chương mới nhanh nhất link m. Xin nhớ quyển sách thủ phát vực tên . Điểu thư võng điện thoại di động bản xem link Main của chúng ta, một đại thiếu gia thiên tài võ học, được hầu hạ cơm bưng nước rót thì biết làm gì sau khi theo vợ rời khỏi gia tộc, Vương Vũ lại chả biết gì làm gì ngoài võ vợ giới thiệu chơi Trọng Sinh để kiếm tiền – một game thế giới thực tế ảo bẩn bựa từ người chơi tới NPC. Từ đây cuộc sống hắn sang một trang Chân Giáo là một bang hội ít người, nhưng nổi tiếng về độ vô sỉ và bẩn bựa, chỉ là thực lực ai nấy đều vô cùng cao, nên cũng ko ai “thịt” được bọn họ. Mỗi một game thủ trong hội Toàn Chân Giáo này đều có cá tính vô cùng đặc biệt, kẻ thì vờ chính trực nhưng bụng đầy ý nghĩ xấu, người thì đã bày mưu kế chơi ai là chỉ có thành công, kẻ thì bựa tới mức không ai bì kịp…“Hũ mực đen” Toàn Chân Giáo này gặp được “tờ giấy trắng thật thà” Vương Vũ trong game Trọng các đạo hữu đón đọc bộ truyện Ta Là Võ Học Gia Đã dịch full, đầy hài hước và thú vị từ main chính cho tới nhân vật phụ lẫn NPC này để có những tràng cười vui vẻ sau những ngày làm việc học hành mệt đọc truyện nhé!!!!!!!!!Ở thời buổi võ học suy tàn này, không chỉ có người tập võ không tìm được việc làm, Võ Sư cũng là một nghề nghiệp vô dụng trong trò chơi!Lúc một người tập võ chân chính chọn phải nghề nghiệp vô dụng ấy, vinh quang của nó đã chiếu rọi toàn bộ đại lục!-> Truyện bao hài, nhân vật chính bao mạnh, nhân vật phụ và quái thì bựa miễn bàn. Thỉnh nhảy hố thử để tìm hiểu thêm!!!-Muốn tìm một câu chuyện có não, hài bựa và dịch tốt thì chắc chắn đạo hữu đừng nên bỏ qua bộ Ta Là Võ Học Gia này, mỗi ngày ra đều đặn 5 chương hoặc hơn, ủng hộ team dịch tòa nhà cao tầng ở thành phố L, một người đàn ông đeo kính có vóc người nhỏ thó ngồi trước bàn làm việc. Ở trước mặt hắn ta là một người đàn ông cao to vạm vỡ. Người đàn ông này có khuôn mặt hình vuông, hai hàng lông mày kiếm và đôi mắt ngời sáng, dáng vẻ khí phách, trông rất là oai phong. "Cậu tên là gì?" Dường như rất bất mãn với khí thế đó của người đàn ông cao lớn, người đeo kính hỏi với vẻ khinh khỉnh. "Vương Vũ!" "Có bằng cấp gì?" Vương Vũ đáp với vẻ khá xấu hổ "Không có bằng cấp gì..." Nghe Vương Vũ nói vậy, tên đeo kính cười ha hả không chút kiêng dè "Ha ha ha, không có bằng cấp mà cũng dám ứng tuyển vào công ty của chúng tôi á? Cậu có biết công ty chúng tôi là một trong năm trăm công ty đứng đầu cả nước, tuyển nhân viên chí ít cũng phải từ nghiên cứu sinh trở lên không..." "..." Vương Vũ thở dài một hơi, lẳng lặng quay người đi tới công ty khác. "Ấy, cậu chờ chút đã!" Lúc này tên đeo kính đột nhiên gọi Vương Vũ lại "Tuy là cậu thất học, nhưng chắc hẳn cậu vẫn có cái gì đó chứ... Nhà xưởng bên kia của chúng tôi đang tuyển thợ này.” "Võ công!" “Võ công?” Nghe Vương Vũ nói như vậy, tên đeo kính sầm mặt xuống. Đã là thời đại nào rồi mà vẫn còn có người tin rằng trên thế giới này có “võ công”, sao cậu không nói luôn là mình biết ngự kiếm phi hành luôn đi? Có khi còn có thể giới thiệu cho cậu qua làm bên công ty chuyển phát nhanh ấy chứ. "Ha ha ha! Thú vị thật đấy! Có nghe thấy cậu ta bảo là cậu ta biết võ công không!" Tên đeo kính chỉ vào Vương Vũ, cười nói với đám người hai bên. Tất cả những người khác đều cười theo, võ công, thời đại nào rồi, lại còn có người biết thứ này nữa... Vương Vũ có chút tức giận, biết võ công đâu có mất mặt gì, sao bọn họ lại cười lớn như vậy. "Ê người ngoài hành tinh, lượn đi, chỗ này không hợp với cậu đâu! Ha ha, đồ thần kinh!" Tên đeo kính cười vang, nói. Vương Vũ căm tức nhìn tên đeo kính "Nói năng phải tôn trọng người ta chút!" Tên đeo kính vẫn cười nhạo như trước "Tôn trọng? Cậu không nhìn xem đây là chỗ nào! Mau biến đi, không thì tôi gọi cảnh sát giờ!" "... Võ dĩ đức vi tiên!" Vương Vũ trợn mắt trừng tên đeo kính, lại nhớ tới lời dạy của cha ông từ tấm bé, buông lỏng nắm đấm đang nắm thật chặt, lẳng lặng đi ra khỏi tòa nhà Nhân Tài. *Võ dĩ đức vi tiên Học võ phải lấy đạo đức làm đầu. Vương Vũ rất chán chường đi ra khỏi tòa nhà đó, hắn lê bước nặng nề đi tới chung cư sang trọng bậc nhất thành phố L - vịnh Ánh Trăng. "Ông xã, anh về rồi à!" Vương Vũ vừa mở cửa ra, một cô gái trẻ đẹp đeo tạp dề nhào tới, ôm Vương Vũ, hôn hắn một cái "Anh đi nghỉ trước đi, bữa trưa sắp xong rồi..." "Ừ!" Vương Vũ đáp lại, hắn mở cửa phòng ngủ ra rồi nằm vật xuống giường, đầu óc rối bời. Sao thói đời ngày nay lại sa đọa thế này? Biết võ công là có tội sao? Đã hai tháng rồi, ngay cả một công việc mà hắn cũng không kiếm được, đường đường đàn ông con trai, thế mà hắn lại để vợ nuôi. Ngay khi Vương Vũ mải mê suy nghĩ, cửa phòng ngủ mở ra "Ông xã, ra ăn thôi. Hôm nay em nấu món sườn kho tàu mà anh thích nhất đấy..." "Anh biết rồi!" Vương Vũ móc đôi dép lê ra từ dưới gầm giường, chán chường bước ra ngoài. Nhìn bàn đầy các món ăn, Vương Vũ lại càng khó chịu. Hắn cầm nửa chiếc bánh màn thầu trong tay, hồi lâu vẫn chưa ăn hết. "Ông xã sao vậy? Anh không được vui à? Hay là thức ăn không hợp khẩu vị?" Cô gái hỏi. Vương Vũ đáp "Bà xã, bắt đầu từ ngày mai chúng ta ăn uống bình thường thôi nhé, không cần phải giống như trước đây đâu!" Cô gái lắc đầu "Làm vậy sao được, đừng nhìn em không biết võ công, nhưng em biết những người tập võ như các anh phải đầy đủ dinh dưỡng. Chỗ này tuy thua kém nhà mình, nhưng em không thể để anh đói bụng được!" Cô nói không sai, người tập võ cần nhất là dinh dưỡng, ngày nào cũng canh suông nhạt nhẽo thì đã không có sức mà đứng được, còn tập võ thế nào nữa? Ví dụ như Vương Vũ, hắn là vị thiên tài tuyệt thế của gia tộc, lúc tập võ còn có chuyên gia dinh dưỡng, nhân viên xoa bóp chuyên nghiệp... Chi phí cho ngày đó mà so với hiện tại, quả thực chênh lệch như trên trời dưới đất vậy. Vương Vũ thở dài "Thôi, để anh làm một người bình thường luôn đi. Cứ tiếp tục như này em vất vả quá, anh lại chẳng thể làm gì cho cái nhà này..." Nhìn bà xã mình đã sang đông rồi mà vẫn mặc đồ mùa thu mỏng manh, Vương Vũ chợt thấy đau lòng. Cô gái cười cười, đặt bát đũa xuống, khẽ vuốt ve gò má Vương Vũ, thủ thỉ "So với những thứ anh đã từ bỏ vì em, chút vất vả ấy có là gì. Em làm thêm gì đó thì tốt rồi, em sẽ tới nhà hàng gần chung cư xin làm phục vụ, một ngày có thể kiếm được tám mươi tệ, còn được bao ăn nữa!" "Anh..." Nước mắt đong đầy trong vành mắt Vương Vũ, hắn cố nén không để chúng rơi xuống. Ăn xong, cô gái thu dọn bàn ăn, Vương Vũ thì im lặng đóng cọc trên ban công, những tiếng "binh", "binh" vang lên không dứt. Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, cô gái đi ra ban công, nói với Vương Vũ "Ông xã, nếu anh thấy ngột ngạt thì ra ngoài đi dạo đi!" "Không ngột ngạt, anh ở nhà nhiều quen rồi!" "Đúng rồi, dạo này công ty bên em mới có một trò chơi mới, rất là hot, anh chơi không, em kiếm thiết bị cho anh!" Cô gái đột nhiên hỏi, mắt tỏa sáng. Vương Vũ quay đầu lại "Trò chơi? Thiết bị? Chắc là tốn không ít..." Cô gái nói "Chỉ mấy nghìn tệ thôi..." "Không chơi!" Dứt lời, Vương Vũ tiếp tục đóng cọc. "Ôi!" Cô gái thở dài "Em đi làm đây, chiều anh nhớ cất chăn bông ngoài ban công vào nhé. Tầm bốn giờ sẽ có khách tới xem phòng!" "Anh biết rồi!" Cô gái đi rồi, Vương Vũ lại cầm áo khoác, mặc giầy, đi tới thị trường tuyển dụng. "Mình đã thế này rồi, còn chơi game gì chứ... Bà xã à, em đang định nuôi anh như nuôi con trai à?" Vương Vũ cười khổ một tiếng, lẩm bẩm. Cô gái tên là Mục Tử Tiên, là vợ của Vương Vũ, làm nhân viên chăm sóc khách hàng của công ty game Long Đằng, lương một tháng cũng tầm năm, sáu nghìn tệ. Thời buổi này, năm sáu nghìn tệ cũng chỉ đủ sống mà thôi. Với người có sức ăn như Vương Vũ, số tiền đó chỉ đủ cho hắn ăn. May là hai vợ chồng có nhà ở chỗ này, không thì cả hai chỉ có thể ăn ngủ đầu đường xó chợ. Cũng vì cuộc sống túng quẫn nên bọn họ đã phải cho thuê hai phòng khác, như vậy bọn họ còn dư dả chút ít. Chợ việc làm nhộn nhịp hối hả, quả thực rất xứng với cái từ "chợ" này. Đâu đâu cũng là người đi tìm việc, ai nấy đều cầm một tấm biển, bên trên có viết về sở trường, đặc điểm, cần được tuyển! Vương Vũ rất bất đắc dĩ, vì hắn tập võ từ nhỏ, được dạy kèm tại nhà nên không có bằng cấp. Cũng vì tập võ, mọi ăn uống sinh hoạt cơ bản nhất của hắn đều do người khác chăm sóc, ngoài việc ăn nhiều ra thì hắn không còn bản lĩnh nào khác, chứ đừng nói tới sở trường. Vương Vũ không dám viết trên tấm bảng là hắn giỏi về võ công, bởi hắn sợ lại bị người ta cười nhạo. Những tiếng cười nhạo ấy chói tai vô cùng, luôn khiến Vương Vũ cảm thấy bọn họ không cười nhạo bản thân hắn, mà đang cười nhạo võ công... Từ bé Vương Vũ đã luôn tự hào về võ công, đã luôn kiêu ngạo về nó, điều khiến hắn ngứa mắt nhất là thấy thứ mình yêu thích nhất bị người ta giẫm đạp. Vương Vũ ngồi xổm bên đường cả một tiếng đồng hồ, mà chẳng có ai thèm nhìn hắn. Chờ mãi không có kết quả, Vương Vũ thấy miệng đắng lưỡi khô. Hắn ra khỏi chợ việc làm, đi tới hàng tạp hóa định mua một chai nước, lúc này hắn mới chợt nhớ ra là hai tệ cuối cùng trong ví hắn đã dùng để bắt xe buýt rồi... Hắn cầm ví tiền trong tay, không biết nên làm thế nào. Chủ quán thấy hắn như vậy, tỏ ra không đành lòng, chỉ vào hệ thống cung cấp nước cách đó không xa "Bên kia có chỗ cung cấp nước uống kìa!" Vương Vũ thở dài, đang định bước đi, đúng lúc này một người chạy tới đụng vào người hắn, làm ví rơi xuống đất, một tờ tiền màu đỏ rớt ra. Nước mắt Vương Vũ lập tức chảy xuống, mấy trăm tệ này, hẳn là bà xã nhét vào ví cho hắn. Cô ấy sợ lòng tự trọng của hắn quá cao, nên đã lén lút nhét tiền vào ví. Người vợ tốt như vậy, chính hắn không những không cho cô ấy hạnh phúc mà cô ấy đáng nhận được, trái lại còn trở thành gánh nặng đè lên đôi vai cô. Là một thằng đàn ông, hắn quá ư là thất bại! "Có kẻ giật túi kìa! Mau chặn hắn lại!" Đúng lúc này, một tiếng thét to kéo Vương Vũ ra khỏi dòng suy nghĩ!Mời các bạn đón đọc Võng Du Chi Ta Là Võ Học Gia của tác giả Thiết Ngưu Tiên. – Võng Du chi ta là Võ Học Gia giới thiệu vắn tắt… Tại nơi này võ học tận thế, không chỉ có Võ Học Gia không tìm được việc làm, đã liền trong trò chơi Cách Đấu Gia đều là cái vô dụng chức nghiệp!Lúc một cái chính Xem thêm Tham gia hội viên VIP Gói Download 1 năm Đang nghe 000000Nghe tiếp 000000 1 Tap 001 - 084441 2 Tap 002 - 075535 3 Tap 003 - 071715 4 Tap 004 - 075206 5 Tap 005 - 065732 6 Tap 006 - 065611 7 Tap 007 - 065526 8 Tap 008 - 064937 9 Tap 009 - 065145 10 Tap 010 - 063911 11 Tap 011 - 064105 12 Tap 012 - 065550 13 Tap 013 - 064641 14 Tap 014 - 064305 15 Tap 015 - 064412 16 Tap 016 - 064126 17 Tap 017 - 064134 18 Tap 018 - 063950 19 Tap 019 - 065304 20 Tap 020 - 064435 21 Tap 021 - 063903 22 Tap 022 - 063827 23 Tap 023 - 064314 24 Tap 024 - 063941 25 Tap 025 - 064030 26 Tap 026 - 064319 27 Tap 027 - 063437 28 Tap 028 - 064423 29 Tap 029 - 062951 30 Tap 030 - 063358 31 Tap 031 - 063348 32 Tap 032 - 063715 33 Tap 033 - 063655 34 Tap 034 - 063645 35 Tap 035 - 063956 36 Tap 036 - 064031 37 Tap 037 - 063432 38 Tap 038 - 063531 39 Tap 039 - 035718 Cập nhật Soundcloud 5/39 tập 1 Tap 001 2 Tap 002 3 Tap 003 4 Tap 004 5 Tap 005 Nhạc nền Group Trang khác Số tập Truyện Võng Du Chi Ta Là Võ Học Gia Audio thuộc thể loại Cạnh Kỹ, Đô Thị, Võng Du của tác giả Thiết Ngưu Tiên. Truyện được lấy nguồn từ Truyện convert và Hoàn thành với số tập là 39. Các bạn có đọc các thể loại khác của truyện Võng Du Chi Ta Là Võ Học Gia tại đây

võng du chi ta là võ học gia